|
“Đức Ái là
Hồn Sống của Truyền Giáo” - Giáo Hoàng Biển Đức XVI: Sứ Điệp cho
Chúa Nhật Thế Giới Truyền Giáo năm thứ 80, 22/10/2006
Anh
Chị Em thân mến,
1.
Chúa Nhật Thế Giới Truyền Giới chúng ta sẽ cử hành vào Chúa Nhật
22/10 là cơ hội để chia sẻ trong năm nay về đề tài: ‘Đức Ái là
hồn sống của truyền giáo’.
Trừ
phi việc truyền giáo được đức ái hướng động, tức là trừ phi nó
xuất phát từ tác động mãnh mẽ của tình yêu thần linh, bằng không
nó sẽ có cơ nguy bị biến thành một thứ hoạt động thuần túy nhân
đạo và xã hội. Thật vậy, tình yêu của Thiên Chúa đối với mọi người
làm nên cốt lõi của cảm nghiệm và việc loan truyền Phúc Âm, và
những ai đón nhận tình yêu này thì cũng trở thành chứng nhân của
nó. Tình yêu của Thiên Chúa, một tình yêu ban sự sống cho thế
gian, là tình yêu đã được cống hiến cho chúng ta nơi Chúa Giêsu,
Lời cứu độ, hình ảnh tuyệt hảo của tình Cha Trên Trời xót thương.
Sứ
điệp cứu độ bởi thế có thể được tóm gọn rõ ràng nơi những lời
của Thánh Ký Gioan: ‘Tình yêu của Thiên Chúa bày tỏ nơi chúng
ta là thế này, đó là Ngài đã sai Người Con duy nhất của mình đến
thế gian để chúng ta nhờ Người mà được sống’ (1Jn 4:9).
Chính
sau cuộc Phục Sinh mà Chúa Giêsu đã trao cho các Tông Đồ lệnh
truyền loan báo tin mừng yêu thương này, và các Vị Tông Đồ, bề
trong được quyền năng của Thánh Linh biến đổi vào Ngày Lễ Ngũ
Tuần, bắt đầu làm chứng cho Chúa Kitô là Đấng đã chết đi và sống
lại. Từ đó, Giáo Hội đã tiếp tục sứ vụ này, một sứ vụ là một cuộc
dấn thân bất khả châm chước và liên tục đối với tất cả mọi tín
hữu.
2.
Vì vậy, hết mọi cộng đồng Kitô hữu được kêu gọi để làm cho Thiên
Chúa là Tình Yêu được nhận biết. Trong Thông Điệp Thiên Chúa là
Tình Yêu của mình, tôi đã muốn dừng lại suy niệm về mầu nhiệm
nền tảng đức tin của chúng ta đây. Thiên Chúa làm cho tất cả tạo
vật cùng lịch sử loài người thấm đậm tình yêu thương của Ngài.
Từ
ban đầu con người xuất phát từ bàn tay của Đấng Hóa Công như hoa
trái của sáng kiến yêu thương. Sau đó, tội lỗi đã làm lu mờ đi
hình ảnh của thần linh nơi họ.
Bị
đánh lừa bởi Tên Gian Ác, Adong và Evà, những vị cha mẹ tiên khởi
của chúng ta, đã không sống trọn mối liên hệ của lòng tin tưởng
giành cho Chúa của các vị, bằng việc chiều theo chước cám dỗ của
Tên Gian Ác là kẻ gieo vào lòng họ sự ngờ vực cho rằng Chúa là
một đối thủ và muốn giới hạn tự do của họ.
Bởi
thế họ đã coi mình hơn tình yêu thần linh đã được giành cho họ,
vì họ tin rằng nhờ đó họ quyết định theo ý riêng của mình. Hậu
quả là họ đã đi đến chỗ mất đi hạnh phúc nguyên thủy của mình
và nếm mùi đau thương của tôị lỗi và sự chết.
Tuy
nhiên, Thiên Chúa vẫn không bỏ rơi họ. Ngài đã hứa ban ơn cứu
độ cho họ cũng như cho miêu duệ của họ, loan báo trước cho họ
biết rằng Ngài sẽ sai Người Con Duy Nhất của mình là Đức Giêsu,
Đấng vào thời gian viên trọn đã mạc khải tình yêu của Ngài là
Cha, một tình yêu có khả năng cứu chuộc hết mọi con người tạo
vật khỏi cảnh nô lệ sự dữ và sự chết.
Thế
nên, nơi Chúa Kitô, sự sống bất tử đã được truyền đạt cho chúng
ta, truyền đạt chính sự sống của Chúa Ba Ngôi. Nhờ Chúa Kitô,
Vị Mục Tử Nhân Lành không bỏ rơi con chiên lạc của mình, con người
thuộc mọi thời đại được ban cho cơ hội để được hiệp thông với
Thiên Chúa, Người Cha Xót Thương sẵn sàng đón nhận về nhà Người
Con Hoang Đàng.
Một
dấu hiệu bàng hoàng kinh ngạc của tình yêu này đó là Thập Giá.
Tôi đã viết trong bức Thông Điệp Thiên Chúa Là Tình Yêu rằng cuộc
tử giá của Chúa Kitô trên Thập Giá là ‘tột đỉnh của việc Thiên
Chúa quay ra chống lại chính mình, nhờ đó chính Ngài nâng con
người lên và cứu độ họ… Đây là một hình thức cực đoan nhất của
tình yêu … Chính ở nơi đây mới có thể chiêm ngắm được sự thật
này. Chính từ đó chúng ta mới hiểu được tình yêu này. Trong việc
chiêm ngắm này Kitô hữu khám phá ra con đường mà họ phải sống
và theo’ (đoạn 12).
3.
Vào ngày áp Cuộc Khổ Giá của mình, Chúa Giêsu để lại như một chúc
thư cho các môn đệ của mình, thành phần đã qui tụ lại ở Căn Thượng
Lầu để cử hành Lễ Vượt Qua, ‘giới luật mới – mandatum novum’:
‘Thày truyền cho các con điều này là các con hãy yêu thương nhau’
(Jn 15:17). Tình yêu huynh đệ Chúa Kitô xin thành phần ‘bạn hữu’
của Người là tình yêu xuất phát từ tình yêu thương thân phụ của
Thiên Chúa.
Tông
Đồ Gioan ghi nhận rằng: ‘Ai yêu mến là người được hạ sinh bởi
Thiên Chúa và mến yêu Thiên Chúa’ (1Jn 4:7). Bởi thế, theo ý muốn
của Thiên Chúa thì để yêu thương cần phải sống trong Ngài và bởi
Ngài: Thiên Chúa là ‘ngôi nhà’ đầu tiên của con người, và chỉ
khi nào ở trong Thiên Chúa con người nam nữ mới bừng lên ngọn
lửa yêu thương thần linh là ngọn lửa ‘nung nấu’ thế gian.
Bởi
vậy, không có gì là khó hiểu là mối quan tâm đích thực truyền
giáo, việc dấn thân ưu tiên của Cộng Đồng Giáo Hội, được gắn liền
với lòng trung thành với tình yêu thần linh, và điều này là những
gì chân thực đối với mọi cá nhân kitô hữu, với mọi cộng đồng địa
phương, với các Giáo Hội riêng cũng như với toàn thể Dân Chúa.
Việc
quảng đại sẵn sàng của thành phần môn đệ Chúa Kitô trong việc
đảm trách các công cuộc tiến bộ về nhân bản và tâm linh lấy được
nghị lực thực sự từ ý thức của việc truyền giáo chung này. Những
công cuộc ấy, như Đức Gioan Phaolô II yêu dấu viết trong Thông
Điệp Redemptoris Missio, cho thấy ‘hồn sống của tất cả mọi hoạt
động truyền giáo là tình yêu, một tình yêu vẫn là và vẫn là mãnh
lực lôi kéo của việc truyền giáo, và còn là ‘tiêu chuẩn duy nhất
để phân định những gì được thực hiện hay chưa được thực hiện,
những gì cần được thay đổi hay không được đổi thay. Nó là nguyên
tắc cần phải hướng dẫn mọi hành động, và mọi đích điểm chi phối
hành động. Khi chúng ta tác hành theo chiều hướng đức ái, hay
được tác động bởi đức ái, thì không gì lại không thể và mọi sự
đều tốt đẹp’ (đoạn 60).
Tóm
lại, là thành phần thừa sai nghĩa là mến yêu Thiên Chúa với tất
cả tâm hồn của mình, cho đến độ, nếu cần, chết vì Ngài. Biết bao
nhiêu là các vị linh mục, Tu sĩ nam nữ và giáo dân, đã cống hiến
chứng từ cao cả yêu thương này bằng việc tử đạo ngay trong thời
điểm của chúng ta đây!
Là
thành phần thừ sai nghĩa là cúi mình xuống với những nhu cầu của
tất cả mọi người, như Người Samaritanô Nhân Lành, nhất là những
ai bần cùng nhất và thành phần cơ cực nhất, vì những ai yêu mến
bằng Trái Tim Chúa Kitô thì không tìm kiếm tư lợi của mình mà
là vinh quang của của Chúa Cha và thiện ích của tha nhân mình
mà thôi.
Đó
là cái bí mật của việc sinh hoa trái tông đồ nơi hoạt động truyền
giáo vượt biên cương bờ cõi và các nền văn hóa, vươn tới các dân
tộc và lam tới tận cùng thế giới.
4.
Anh chị em thân mến, chớ gì Ngày Thế Giới Truyền Giáo trở thành
một cơ hội hữu ích để hiểu hơn nữa là chứng từ yêu thương, hồn
sống của việc truyền giáo, là những gì liên quan tới mọi người.
Thật vậy, việc phục vụ Phúc Âm không được coi là một cuộc mạo
hiểm đơn độc mà là một cuộc dấn thân cần phải được mọi cộng đồng
góp phần.
Cũng
như những ai đang ở tiền tuyến truyền bá phúc âm hóa – và ở đây
tôi đang tri ân nghĩ đến những vị thừa sai nam nữ – nhiều người
khác, trẻ em, giới trẻ và người lớn, qua những lời nguyện cầu
và hợp tác của mình, góp phần bằng những đường lối khác nhau trong
việc làn truyền Vương Quốc của Thiên Chúa trên thế gian. Hy vọng
rằng việc tham dự này sẽ tiếp tục gia tăng, nhờ việc góp phần
của mỗi người và mọi người.
Tôi
muốn lợi dụng cơ hội này để bày tỏ lòng biết ơn của tôi với Thánh
Bộ Truyền Bá Phúc Âm Hóa Các Dân Tộc cũng như với Chư Hội Truyền
Giáo Của Tòa Thánh, những cơ cấu dấn thân điều hợp các nỗ lực
được thực hiện khắp nơi trên thế giới để hỗ trợ hoạt động của
những ai ở tiền tuyến truyền giáo.
Xin
Trinh Nữ Maria, Vị đã chủ động hợp tác ngay từ ban đầu nơi việc
truyền giáo của Giáo Hội bằng sự hiện diện của Mẹ dưới chân cây
Thập Giá và bằng lời nguyện cầu của mình ở Căn Thượng Lầu, bảo
trì hoạt động của họ và giúp cho các tín hữu trong Chúa Kitô càng
biết yêu thương chân thực hơn, nhờ đó họ trở thành nguồn mạch
nước sự sống trong một thế giới khát khao linh thiêng. Tôi hết
sức mong muốn điều này, nên tôi ban Phép Lành của tôi cho tất
cả anh chị em.
Tại
Vatican ngày 29/4/2006
Giáo
Hoàng Biển Đức XVI
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch - Thoidiemmaria.net
|