|
Hitler và Giáo Hoàng Piô XII
Vào
trung tuần tháng 12, 2005, Thủ Tướng Iran, Mahmoud Ahmadinejad,
đã làm phẩn nộ nhiều Quốc Gia, kể cả Đức Quốc, khi phát biểu rằng
câu chuyện về Cuộc Tàn Sát Người Do Thái ở Âu Châu, dưới thời
Adolf Hitler (1889-1945), chỉ là chuyện hoang dường…
Thực
Sự, truyền thuyết “về tàn sát người Do Thái dưới thời Hitler chỉ
là chuyện hoang đường…” đã có từ lâu trong thế giới Ả-rập.
Ngược
lại, tại Phương Tây, đã từ nhiều năm, có những phong trào lên
án ĐGH Piô XII là người đã không làm gì để cứu vãn người Do Thái
trong cuộc tàn sát người Do Thái của Hitler.
Một
học giả và cũng là Thầy Tế Lễ người Do Thái, Rabbi David G. DALIN,
đã xuất bản cuốn sách: “THE MYTH OF HITLER’ S POPE: How Pope Pius
XII Rescued Jews from the Nazis” để nói lên sự thật ngược hẳn
lại với những quan niện sai lầm trên đây về cuộc Tàn Sát (The
Holocaust) người Do Thái của Hitler và về Đức Piô XII. Cuốn“The
Myth of Hitler’s Pope…”(Bìa Cứng) xuất bản vào tháng 7, năm 2005,
Publisher Regnery Publishing, Inc.
Rabbi
David G. Dalin là tác giả và Đồng Tác Giả của nhiều cuốn sách,
trong số đó có những cuốn như: The Presidents of The United States
and the Jews (viết chung với Jonathan D. Sarna), Religion and
State in the American Jewish Experience. Rabbi David đã tốt nghiệp
Trường Đại Học UC Berkley với bằng Cử Nhân, và trường Đại Học
Brandeis với bằng Cao Học và Tiến Sĩ; chịu chứcTư Tế tại Jewish
Theological Seminary of America.
Báo
“Columbia” (của Hiệp Hội Knights of Columbus), tháng 11, 2005,
đã giới thiệu cuốn sách trên đây bằng cách trích đăng một đọan
trong cuốn sách (với sự chấp thuận của Tác Giả và Nhà Xuất Bản)
với Tiêu đề : “Setting The Record Straight”. Bản lược dịch ra
tiếng Việt Nam dưới đây căn cứ vào đọan trích này.
(Lm.
Anphong Trần Đức Phương)
Thật
là một điều khôi hài, khi mà đã 60 năm sau cuộc “Tàn Sát” (Holocaust),
cùng với phong trào chống Do Thái (anti-Semitism) sôi động của
những người Hồi Giáo cực đoan hiện đang phát triển mạnh mẽ giữa
dân chúng ở Âu Châu, những phương tiện truyền thông vô lối ở Phương
Tây vẫn đang cố gắng kết án ĐGH Piô XII (và kết án ngay cả Giáo
Hội Công Giáo nói chung) là chống Do Thái.
Trước
đây chẳng ai tin được điều đó. Từ sau Thế Chiến II chấm dứt cho
đến ít nhất là năm năm sau khi băng hà vào năm 1958, Đức Piô XII
luôn được tôn sùng giữa những người theo Kitô giáo cũng như Do
Thái giáo. Ngài đã được ca ngợi như là “nhà Tiên Tri tinh thần
cương nghị và gây hứng khởi cho nhiều người” và “hầu như được
cả thế giới hoan nghênh vì đã cứu những người Do Thái ở Âu Châu”.
Đúng như một sứ giả đã nói: “Đức Piô XII đã được những người Công
Giáo hay ngòai Công Giáo ca tụng ở khắp nơi như một vị lãnh đạo
tinh thần không những của thế giới Công Giáo mà cho cả chính nền
văn minh Âu Châu.”
Vậy
tại sao có huyền thọai là Giáo Hội đã không để ý đến những khốn
khổ của người Do Thái trong Thế Chiến II? Và tại sao điều đó lại
đáng quan tâm?
Điều
đó đáng quan tâm, trước hết, vì bổn phận phải tôn trọng sự thật.
Điều đó cũng đáng quan tâm vì công cuộc bảo vệ danh tiếng của
Đức Piô XII là một trong những công cuộc quan trọng nhất trong
lịch sử của mặt trận văn hóa. Giới trí thức tả khuynh càng ngày
càng “tả khuynh” hơn, muốn dèm pha chẳng những truyền thống Công
Giáo mà cả truyền thống Kitô Giáo và ngay cả Do Thái Giáo. Không
phải ngẩu nhiên mà những người đả kích Đức Piô XII mạnh mẽ nhất
lại cũng là những người phê bình lớn tiếng Đức Giáo Hòang Gioan
Phaolô II.
Sự
phủ nhận cuộc “Tàn Sát người Do Thái” phải bị bác bỏ. Sự thật
về Đức Piô XII phải được phục hồi. Sư thật mà những phương tiện
truyền thông đã ra sức chối bỏ chỉ giúp cho nhưng cuốn sách viết
sai về lịch sử được bán chạy. Cuộc chiến của trào lưu ‘văn hóa
vô lối’ chống lại nền văn hóa truyền thống, trong đó điển hình
là cuộc chiến chống Đức Piô XII, phải được nhận diện rõ ràng;
đó là cuộc tấn công ồ ạt vào nền tảng của Giáo Hội Công Giáo và
nền tảng của tôn giáo truyền thống.
Một
trong những hậu quả tai hại nhất gây ra do huyền thọai về Đức
Piô XII, mà một cuốn sách mới xuất bản gọi Ngài là Giáo Hòang
của Hitler, là nó làm lưu truyền cái huyền thọai rằng: chính Giáo
Hội Công Giáo, chứ không phải người Hồi Giáo cực đoan, đã là và
vẫn còn là nguồn gốc nổi bật nhất gây ra phong trào chống Do Thái
trong thế giới hiện đại.
Tuy
nhiên, theo nhận định của Gabriel Schoenfeld trong cuốn sách của
ông “The Return of Anti-Semitism” (San Francisco: Encounter Books),
một sự kiện không thể chối cải được, đó là chính trong thế giới
Hồi Giáo, chứ không phải Kitô giáo, “mà truyền thống chống Do
Thái thời xưa cũng như thời nay vẫn hợp nhất lại để phát sinh
ra lòng thù hận người Do Thái”. Rất nhiều học giả và các nhà trí
thức, các nhà lãnh đạo Cộng đồng của người Do Thái đồng ý điều
đó. Abraham H. Foxman thuộc ‘Hiệp Hội Chống Phỉ Báng’ đã xác quyết:
“Sự việc là phong trào chống Do Thái cuồng nhiệt đang lan tràn
khắp nơi trong khối Ả-rập Trung Đông… Phong Trào Chống Do Thái
được cả nhà cầm quyền Ả-rập bao dung hoặc công khai yểm trợ, được
các phương tiện truyền thông Ả-rập loan truyền, được dạy tại các
Trường Trung Học, Đại Học Hồi Giáo, và được rao giảng tại các
Hội Đường Hồi Giáo (Mosques). Không một thành phần nào trong xã
hội Hồi Giáo không bị tiêm nhiễm tư tưởng chống Do Thái.
Phong
trào chống Do Thái đã ăn rễ sâu xa và trở nên mạnh mẽ hơn do sự
cộng tác của những người Hồi Giáo cự đoan với Đức Quốc Xã….
Sự
liên kết giữa những người Hồi Giáo cực đoan với Hitler trong thời
chiến đã đem lại những hậu quả kéo dài trong thế giới Ả-rập. Những
hậu quả đó đã đảo ngược lại những gì Giáo Hội Công Giáo đã làm
trong Thế chiến II. Nói một cách thẳng thắn ra là: trong khi Đức
Piô XII cố gắng cứu vớt những người Do Thái, thì Hajj Amin an-Husseini
, viên Đại Phán Quan Hồi Giáo lúc đó ở Giêrusalem, lại ủng hộ
‘Giải Pháp cuối cùng’ của Hitler.
Ngày
nay, sau hơn 60 năm cuộc Tàn Sát, người chuyên gây hấn và là kẻ
biện hộ cho Hitler, Hajj Amin an-Husseini, phải được nhớ lại và
nhận diện ra rõ ràng hơn. Chính ông, chứ không phải ĐGH Piô XII,
là một Giáo Sĩ nguy hiểm nhất trong lịch sử cận đại (theo nhận
định của John Carwell). Chủ trương chống Do Thái cực đoan của
Ông nguy hiểm trong Thế chiến II cũng như cho ngày nay. Trong
thời gian ở Berlin, Ông đã gặp riêng Hitler nhiều lần khác nhau
và đã công khai và nhắc đi nhắc lại nhiều lần lời kêu gọi hãy
hủy diệt người Do Thái tại Âu Châu. Ông là kẻ hợp tác đắc lực
nhất với chế độ Đức Quốc Xã. Nói Ông ta là người của Hitler thì
đúng lắm rồi; còn nói ĐGH Piô XII là Giáo Hòang của Hitler thì
chỉ là câu chuyện ngụy tạo!
Thuộc
dòng dõi một gia đình Palestine giàu có và nhiều quyền lực, Hajj
Amin an-Husseini sinh ra tại Jerusalem năm 1893. Ông trở nên kẻ
sôi nổi chuyên nghiệp chống Do Thái kể từ ngày 04-04-1920. Hồi
đó, Ông và những kẻ tùy tùng đã bị khích động bởi những lời tuyên
truyền khích động chống Do Thái, nên đã tìm cách tàn sát người
Do Thái và cướp các tiệm buôn bán của người Do Thái. Ngày 28-3-1929,
Ông chỉ huy cuộc tàn sát 60 người Do Thái ở Hebron; rồi ít ngày
sau tiến hành cuộc tàn sát ờ Safad gây cho 45 người Do Thái bị
giết.
Suốt
thập niên 1930, Ông tiếp tục gây nên phong trào bài Do Thái ở
Palestine, và tìm cách làm quen với phong trào Đức Quốc Xã của
Hitler. Cuối tháng 3 năm 1933, ít lâu sau khi Hitler lên cầm quyền,
Ông đến gặp ông Đại Sứ Tòan Quyền của Đức Quốc Xã ở Giêrusalem,
tiến sĩ Heinrich Wolff, và xin cộng tác. Mục đích của Ông, như
Ông đã nhiều lần cắt nghĩa cho các sĩ quan Đức, là nhằm thật xa
và thật rộng rãi. Nhưng mục đích gần là chống lại và chấm dứt
phong trào lập cư của người Do Thái tại Palestine. Rồi xa hơn
nữa là hình thành trong thế giới Ả-rập cũng như trong thế giới
Hồi Giáo, một cuộc thánh chiến của Hồi Giáo liên kết với Đức Quốc
Xã để tận diệt người Do Thái và giải quyết dứt khóat vấn đề Do
Thái ở khắp nơi trên thế giới.
Vào
ngày 28-11-1941, Ông đã gặp Hitler lần đầu, rồi tiếp theo nhiều
lần khác. Lúc đó những kẻ tuyên truyền cho chế độ Đức Quốc Xã
miêu tả Ông như một nhà lãnh đạo tinh thần của cả Hồi Giáo. Theo
sứ giả Kenneth R. Timmerman, liên minh vừa phát sinh giữa Hồi
Giáo và Đức Quốc Xã do Ông dựng nên cùng với Hitler, đã đánh dấu
cuộc khởi đầu làm cho phong trào Đức Quốc Xã chống Do Thái thành
một phong trào quần chúng tràn vào thế giới Ả-rập; rồi dưới sự
lãnh đạo của Ông và môn đệ của Ông là Yasser Arafat, phong trào
đó đã tiếp nối cho đến ngày nay. Cũng theo sứ giả Kenneth R. Timmerman,
mối liên hệ mật thiết của Ông với Hitler và việc Ông nhiệt thành
ủng hộ “giải pháp cuối cùng” của Hitler, đã dệt nên mạng lưới
chống Do Thái kéo dài từ quá khứ cho đến ngày nay. Nếu ngày nay
phong trào Hồi Giáo chống Do Thái đã phát triển thành một cây
cành lá xum xoe, thì rễ của nó đã được nuôi dưỡng trong chế độ
Đệ Tam Đức Quốc Xã của Hitler.
Trong
suốt Thế chiến II, al-Husseini đã xuất hiện đều đều trên làn sóng
phát thanh của Đức hướng về Trung Đông. Hơn nữa, trong suốt thời
gian Đức Quốc Xã chiếm đóng Rôma, ĐGH Piô XII đã cứu thóat nhiều
ngàn người Do Thái khỏi phải đưa đi trại Auschwitz và che dấu
họ trong các Nhà Dòng ở Rôma, thì al-Husseni đã dùng làn sóng
phát thanh của Đức Quốc Xã để kêu gọi hãy tận diệt người Do Thái
ở Âu Châu: “Hãy giết bọn Do Thái bất cứ ở đâu bạn gặp được; điều
đó làm đẹp lòng Allah, lịch sử và tôn giáo”.
(còn
tiếp)
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, Trích điện thư từ TGP Seattle ngày 5/3/2006
- Thoidiemmaria.net
|