|
Về
Bản Tuyên Ngôn Chung Liên Quan Tới Khoa Đạo Lý Sinh Học và Nhân
Quyền
(tiếp
26 Thứ Bảy bài Thuốc ‘hậu sự làm tình phá thai’ (morning-after
pill): Tổng Thống Bush ủng hộ việc cho phép các em thiếu nữ được
sử dụng; và 27 Chúa Nhật bài Các thứ hoang đường và thực tại về
thứ thuốc ‘hậu sự làm tình phá thai’, và 28 Thứ Hai và 29 Thứ
Ba bài Vấn đề ngừa thai và triệt sản liên quan tới tình trạng
sức khỏe tâm thần, cảm xúc và thiêng liêng của nữ giới, 30 Thứ
Tư bài Làm thế nào để tránh khỏi tình trạng giảm dân số ở các
nước tân tiến trên thế giới hiện nay? 31 Thứ Năm bài Do Thái và
Công Giáo Tuyên Ngôn Tôn Trọng Sự Sống Con Người, và 1 Thứ Sáu
bài Đức Thánh Cha Biển Đức XVI với Hội Nghị Quốc Tế về Nhân Bào
Phôi Thai, và bài Tòa Thánh Vatican tại Liên Hiệp Quốc Về Những
Chính Sách Dân Số Tập Trung Vào Con Người)
Vào
mùa thu năm ngoái, Tổng Nghị UNESCO đã phê chuẩn “Bản Tuyên Ngôn
Chung Về Khoa Đạo Lý Sinh Học Và Nhân Quyền”, một văn kiện đã
được soạn thảo 2 năm trời mới xong, bởi Tiểu Ban Khoa Đạo Lý Sinh
Học Quốc Tế và Tiểu Ban Khoa Đạo Lý Sinh Học Liên Chính Quyền.
Vị
đại biểu của Tòa Thánh tham dự hội nghị này là Cha Dòng Đạo Binh
Chúa Kitô Gonzalo Miranda, khoa trưởng Phân Khoa Đạo Lý Sinh Học
thuộc đại học đường Regina Apostolorum ở Rôma, đã dự phần vào
một số giai đoạn của việc khai triển bản tuyên ngôn này. Trong
cuộc phỏng vấn với mạng điện toán toàn cầu Zenit, vị linh mục
này phân tách một số khía cạnh quan trọng của bản tuyên ngôn ấy
như sau.
Vấn:
Việc phê chuẩn bản tuyên ngôn này có một tầm vóc quan trọng ra
sao?
Đáp:
Trước hết, nó xác định tầm quan trọng phổ quát về khoa đạo lý
sinh học cùng với những đề tài và những vấn đề được nghiên cứu
bởi khoa học được bắt đầu 35 năm trước đây. Phổ quát theo nghĩa
là chúng ảnh hưởng tới tất cả chúng ta – bác sĩ và sinh vật gia,
thế nhưng ảnh hưởng cả thành phần chính trị gia và luật gia, phóng
viên báo chí, linh mục v.v., cùng xã hội nói chung.
Phổ
quát còn vì những vấn đề này hiện nay được nhận định và nghiên
cứu ở tất cả mọi miến đất trên thế giới về địa dư cũng như về
văn hóa. Việc toàn cầu hóa tăng vọt chắc chắn đã góp phần vào
hiện tượng này.
Tự
chính bản chất của mình thì bản tuyên ngôn này không có tính cách
bắt buộc các quốc gia phải tuân theo. Thế nhưng, nó cố gắng thực
hiện một tầm ảnh hưởng quan trọng trong những cuộc lập luật của
các quốc gia, cũng như trong những quyết định cùng tác hành của
tất cả mọi thành phần có liên quan tới vấn đề của khoa đạo lý
sinh học.
Cơ
quan UNESCO tìm cách để trở thành một vị lãnh đạo thế giới ở lãnh
vực này, và nó nói như thế một cách minh nhiên và tỏ tường.
Tôi
đã thấy được lý do tại sao thành phần đại diện cho nhiều chính
phủ, nhất là các quốc gia đang phát triển, kêu gọi cơ quan UNESCO
hãy cống hiến cho họ một sự hướng dẫn nào đó về các đề tài đạo
lý sinh học, và phổ biến hướng dẫn này nơi quốc gia của họ, chẳng
hạn qua việc hợp tác để thành lập các tiểu ban đạo lý sinh học
toàn quốc.
Không
thiếu những người nhìn thấy tất cả những điều này cái nguy hiểm
của một thứ chính quyền về luân thường đạo lý toàn cầu được thiết
lập vậy.
Vấn:
Tòa Thánh đã tham dự vào công việc này ra sao?
Đáp:
Như quí vị biết, Tòa Thánh có một quan sát viên thường trực làm
việc với cơ quan UNESCO ở Ba Lê. Hiện nay là Đức ông Francesco
Follo phụ trách vai trò này một cách hết sức xứng đáng và thành
quả.
Tôi
được mời tham dự vào công việc cẩn thận soạn thảo bản tuyên ngôn
này để cống hiến quan điểm Công Giáo về khoa đạo lý sinh học,
trước hết vào Tháng 8/2004; năm 2005 vừa qua vào Tháng 6, ở cuộc
họp các nhà chuyên môn đại diện cho các chính quyền, và giờ đây
ở Tổng Nghị này.
Là
một quan sát viên, tôi có thể phát biểu nhưng không tham dự vào
việc quyết định. Cũng thật là hào hứng khi được dịp nói một cách
bán chính thức với thành phần đại biểu của các chính phủ, trao
đổi cảm tưởng, lắng nghe và bày tỏ.
Tôi
đã thấy được nơi nhiều vị đại biểu và đại diện việc họ cảm nhận
sâu xa tỏ ra đối với Tòa Thánh và hết sức chú trọng tới tư tưởng
của Giáo Hội.
Vấn: Có thể nhận định có tính cách toàn cầu ra
sao về bản tuyên ngôn được phê chuẩn này hay chăng?
Đáp:
Tôi nghĩ rằng bản tuyên ngôn này cần phải được học hỏi kỹ lưỡng
và tự nguyện nơi những người dấn thân cho khoa đạo lý sinh học,
nhờ đó họ bắt đầu hiểu được những đòi hỏi của nó, ý nghĩa của
các nguyên tắc nó phác họa, những thành quả khả dĩ nó gây ra trên
thế giới này v.v.
Tôi
không nghĩ rằng có thể nêu lên một nhận định thận trọng nếu không
tường tận vấn đề được phân tích và tranh cãi này.
Dầu
sao tôi cũng nghĩ rằng, nói chung, bản tuyên ngôn này là văn kiện
khả chấp, thậm chí còn tốt đẹp ở một số vấn đề nữa. Dĩ nhiên,
nó tiêu biểu cho hoa trái của một cuộc thảo luận và nỗ lực cho
việc đồng thuận về những quan điểm và khuynh hướng tương khắc.
Chính
vì thế mà những đề tài như việc bảo vệ con người thai nhi hay
tình trạng của phôi thai bào con người không bị biến mất đi trong
bản văn này, thậm chí không phải chỉ nói xa xa bóng gió vậy thôi.
Lại còn một nỗ lực không kém nữa là tiến đến chỗ đồng ý về những
gì được hiểu về con người, về phẩm vị con người v.v.
Như
quí vị thực sự biết được rằng, từ đầu, nhan đề “Bản Tuyên Ngôn
Các Qui Chuẩn Chung Về Khoa Đạo Lý Sinh Học” đã được bàn đi tính
lại, và đã có cả một bản liệt kê dài về những vấn đề đặc biệt
liên quan tới khoa đạo lý sinh học được bản tuyên ngôn này giải
quyết.
Đoạn
người ta nghĩ đến vấn đề để cho thuận tiện hơn thì nên giữ những
nguyên tắc chung thôi, và bỏ qua từ ngữ “qui chuẩn” khỏi nhan
đề của bản tuyên ngôn này. Cuối cùng cũng đã được quyết định đưa
chữ “nhân quyền” vào đầu đề của bản tuyên ngôn để nhấn mạnh tới
chủ trương làm nền tảng cho các nguyên tắc được bản tuyên ngôn
này phác họa.
Vấn:
Những điểm sôi nổi nhất trong việc soạn thảo văn kiện này là gì?
Đáp:
Có một vài điểm, những điểm rất hay. Vào cuộc họp tháng 6 là cuộc
họp để các chuyên gia đại diện cho các chính phủ duyệt xét bản
văn được các tiểu ban về khoa đạo lý sinh học của cơ quan UNESCO
biên soạn, họ có thể phát biểu hay nhường nhận vì vấn đề đồng
thuận về một số điểm tương khắc nhất, hoàn toàn để hoàn chỉnh
bản văn.
Chẳng
hạn, có một số quốc gia yêu cầu là cần phải đưa vào bản văn nguyên
tắc về nhân quyền của sự sống con người. Người khác nói rằng chính
phủ của họ không thể nào chấp nhận điều ấy – một vị đại biểu đã
nói với tôi rằng điều này không thể nào xẩy ra được vì xứ sở của
ông đã hợp pháp hóa vấn đề “tạo sinh sao bản trị liệu” rồi.
Sau
nhiều cố gắng và sau khi một số vị đại biểu tham vấn với chính
phủ của mình, người ta đi đến chỗ đồng ý phần về mục tiêu của
bản tuyên ngôn liên quan tới nhân quyền viết là: “bảo đảm việc
tôn trọng sự sống con người”.
Như
tôi đã nói trong cuộc họp này, đó là một cái gì đó thật là buồn
cười khi mà một bản tuyên ngôn về khoa đạo lý sinh học, được con
người soạn thảo, lại không nêu lên nguyên tắc về quyền sống. Thế
nhưng, ít là nó vẫn được gắn bó với các mục tiêu của bản tuyên
ngôn này.
Ngoài
ra, nói tới vấn đề phân phối các lợi ích của thuốc men, bản nháp
đã đưa ra vấn đề “sức khỏe sản sinh”, một vấn đề, như vốn quen
biết, liên quan tới việc thực hành rắc rối theo quan điểm đạo
đức, chẳng hạn như việc ngừa thai, triệt sản và thậm chí phá thai.
Một
ít người đề nghị là vấn đề “sức khỏe của nữ giới và trẻ em” nên
nói tổng quát. Sự thật đó là, như tôi đã nói với quí vị đại biểu
– và rất ít người đồng ý – nó là vấn đề gây ra một thứ rắc rối
rất cụ thể và đặc biệt, sau khi đồng ý là bản tuyên ngôn này cần
phải đứng ở tầm mức các nguyên tắc chung thôi.
Ngoài
ra, ở rất ít xứ sở, một số việc thực hành này là điều không hợp
pháp, những thực hành được bàn tới nơi vấn đề diễn đạt ấy.
Phần
đúc kết là việc chấp thuận những công thức tổng quát nhất, cho
dù một số vị đại biểu yêu cầu là họ muốn bao gồm vấn đề “sức khỏe
sản sinh” được nói tới trong biên bản của cuộc họp đó,
Vấn:
Nếu chúng ta nhìn về phía trước mặt….
Đáp:
Nếu chúng ta nhìn về tương lai, tôi nghĩ rằng bản tuyên ngôn này
sẽ có một tầm ảnh hưởng trên thế giới, có lẽ mạnh mẽ hơn ở những
miền mà khoa đạo lý sinh học chưa đâm rễ sâu.
Trước
hết là vì thành phần đại diện của các quốc gia đó đã suy nghĩ
đến tầm quan trọng của cơ quan UNESCO nơi lãnh vực này.
Trái
lại, một số vị đại biểu thuộc các quốc gia tân tiến cho thấy rằng
bản tuyên ngôn này sẽ được áp dụng ơ xứ sở của họ theo luật pháp
của quốc gia họ. Một nhận định quan trọng, nếu người ta quan tâm
tới, như tôi đã nói đến trên đây, thì bản tuyên ngôn này, như
quá rõ, tự bản chất của nó, không có hiệu lực gì về pháp lý hết.
Ngoài
ra, một số người bày tỏ ước muốn là cơ quan UNESCO giải quyết
một số vấn đề không được bao gồm trong bản tuyên ngôn này. Trong
những năm tháng tới đây, chúng ta có thể thấy việc phổ biến các
văn kiện của cơ quan UNESCO về các đề tài rất phức tạp, tế nhị
và sôi nổi liên quan tới khoa đạo lý sinh học.
Chưa
hết, có tiếng đồn là bắt đầu việc có thể soạn thảo về một Bản
Công Ước Khoa Đạo Lý Sinh Học INESCO. Bản Công Ước Văn Hóa Đa
Dạng đã được chuẩn nhận, khi kết thúc Tổng Nghị mới đây, được
căn cứ vào một bản tuyên ngôn trước đó. Những bản Công Ước là
những gì bó buộc phải theo về pháp lý.
Tất
cả tiến trình của vấn đề này cần phải được thi hành một cách thận
trọng và sẽ có việc hợp tác cũng như những nghiên cứu sâu xa và
phổ biến hơn về các đề tài liên quan tới khoa đạo lý sinh học
toàn cầu. Giáo Hội Công Giáo có nhiều điều phải nói và đang nói
nhiều về lãnh vực này.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được
Zenit phổ biến ngày 6/2/2006 - Thoidiemmaria.net
|