|
Giáo
Hoàng Biển Đức XVI: Cuộc Phỏng Vấn với Nhóm Ký Giả Đức Quốc về
đủ mọi vấn đề hiện đại liên quan tới ngài và Giáo Hội
(tiếp
5 Thứ Ba và 6 Thứ Tư)
Vấn:
Tâu Đức Thánh Cha, đây là câu hỏi về tình hình liên quan tới vấn
đề chính trị ngoại giao. Những niềm hy vọng hòa bình ở Trung Đông
trong mấy tuần lễ qua đã bị cụt hứng: ĐTC thấy gì nơi vai trò
của Tòa Thánh liên quan tới tình hình hiện nay? ĐTC có thể thực
hiện những ảnh hưởng tích cực nào đối với tình hình này, đối với
những biến chuyển ở Trung Đông hay chăng?
Đáp:
Tất nhiên là chúng ta không có một ảnh hưởng chính trị nào và
chúng ta không muốn có bất cứ quyền lực chính trị nào. Thế nhưng,
chúng ta thực sự muốn kêu gọi tất cả mọi Kitô hữu, cũng như tất
cả những ai cảm thấy được tác động bởi những lời lẽ của Tòa Thánh,
hãy giúp vào việc vận động với tất cả mọi lực lượng trong vấn
đề nhìn nhận rằng chiến tranh là một giải pháp tệ hại nhất đối
với đôi bên. Nó chẳng mang lại thiện ích gì hết, thậm chí cho
cả những kẻ hiển nhiên thắng trận. Chúng ta quá hiểu điều này
ở Âu Châu sau hai trận thế chiến. Mọi người ai cũng cần đến hòa
bình.
Ở
Lebanon có một cộng đồng Kitô hữu mạnh mẽ, có những người Kitô
hữu giữa những người Ả Rập, có những người Kitô hữu ở Do Thái.
Kitô hữu trên khắp thế giới đều dấn thân để giúp đỡ những xứ sở
rất thân thương với tất cả chúng ta đây. Có những mãnh lực luân
lý đang tác động để giúp con người hiểu được rằng làm sao tất
cả chúng ta chỉ có một giải pháp duy nhất để cùng nhau chung sống
mà thôi.
Đó
là những động lực luân lý chúng ta muốn động viên: Vấn đề ở đây
là các chính trị gia phải làm sao tìm cách để cho điều này xẩy
ra sớm bao nhiêu có thể, nhất là trong việc làm cho nó được tồn
tại.
Vấn:
Là một Giám Mục Rôma, ĐTC là vị thừa kế Thánh Phêrô. Làm thế nào
để thừa tác vụ Phêrô này có thể thể hiện một cách thích hợp trong
thế giới ngày nay? Và ĐTC thấy như thế nào về những căng thẳng
và quân bình giữa một bên là quyền bính của vị Giáo Hoàng, và
một bên là đoàn tính của các vị giám mục?
Đáp:
Dĩ nhiên là có một mối liên hệ giữa sự căng thẳng và quân bình,
mà chúng ta cho rằng đó là cách thức phải xẩy ra như thế. Tính
cách đa phần và hiệp nhất bao giờ cũng cần phải có cái tương hệ
của mình, và mối liên hệ này cần phải thấm nhập bằng những cách
thức mới mẻ hơn bao giờ hết vào những tình trạng đổi thay trên
thế giới này. Chúng ta có một thứ đa âm mới nơi các nền văn hóa
ngày nay là những gì khiến cho Âu Châu không còn là một yếu tố
định đoạt nữa.
Kitô
hữu ở các châu lục khác nhau đang bắt đầu nắm được tầm vóc quan
trọng của mình, nắm được những đặc tính riêng của mình. Chúng
ta cần phải tiếp tục hiểu biết về cái liên hợp của những cấu tố
khác nhau ấy. Chúng tôi đã phác họa ra những phương tiện khác
nhau để giúp cho chúng tôi, đó là những cuộc viếng thăm của các
vị giám mục được gọi là ‘ad limina’, những cuộc thăm viếng vốn
vẫn từng xẩy ra. Giờ đây chúng được sử dụng nhiều hơn nữa để các
vị giám mục có thể chân tình nói chuyện với tất cả mọi phân bộ
của Tòa Thánh cũng như với tôi.
Tôi
đích thân nói chuyện với từng vị giám mục. Tôi đã nói chuyện với
hầu hết tất cả các vị giám mục Phi Châu cũng như với nhiều vị
giám mục Á Châu. Giờ đây tới phiên của Trung Âu, của Đức quốc,
của Thụy Sĩ. Nơi những cuộc hội ngộ giữa tâm điểm và ngoại vi
cho việc cởi mở trao đổi các quan điểm ấy, tôi nghĩ rằng việc
trao đổi với nhau một cách đúng đắn nơi cuộc gặp gỡ ấy là những
gì làm cân bằng lại tình trạng gia tăng căng thẳng. Chúng tôi
cũng có những cách thức khác nữa, như thượng nghị giám mục, mật
nghị hồng y, là những biến cố tôi sẽ tổ chức thường xuyên và là
những gì tôi muốn phát triển.
Không
cần tới một chương trình thực hiện lâu dài, chúng tôi có thể bàn
bạc với nhau về những vấn đề hiện đại và tìm kiếm những giải pháp.
Hết mọi người đều biết rằng Giáo Hoàng không phải là một tay quân
chủ toàn quyền, ngài cần phải, quí vị có thể nói, hiện thân hóa
cái tổng thể để cùng nhau qui tụ lại lắng nghe Chúa Kitô.
Hiện
nay đang có một nhận thức mãnh liệt là chúng ta cần đến một hình
ảnh hiệp nhất để có thể bảo đảm được tình trạng độc lập đối với
các quyền lực chính trị, cũng như để Kitô hữu không đồng hóa quá
trớn với chủ nghĩa duy quốc. Cũng đang có ý thức cần đến một hình
ảnh cao cả hơn và to lớn hơn để có thể kiến tạo nên mối hiệp nhất
nơi việc hội nhập về cơ cấu của tất cả mọi phần tố, cũng như có
thể bao gồm cùng cổ võ tính cách đa bội.
Bởi
thế mà tôi tin rằng có một mối liên hệ chặt chẽ giữa thừa tác
vụ Phêrô là thừa tác vụ được mong muốn phát triển hơn nữa hầu
có thể đáp ứng với cả ý muốn của Chúa Kitô lẫn nhu cầu của thời
đại.
Vấn:
Là một mảnh đất Cải Cách, Đức quốc được đặc biệt đánh dấu bởi
những liên hệ giữa các niềm tin khác nhau về đạo giáo. Các mối
liên hệ về đại kết là lãnh vực tế nhị thường liên tục gặp phải
những trục trặc mới. ĐTC có thấy được những cơ hội nào trong việc
cải tiến nơi những mối liên hệ với Giáo Hội Tin Lành, hay ĐTC
thấy trước được những khó khăn nào đó nơi mối liên hệ này hay
chăng?
Đáp:
Trước hết, có thể cần phải nói rằng có những cái khác nhau đang
kể nơi Giáo Hội Tin Lành. Nếu tôi không nhầm thì ở Đức chúng ta
có 3 cộng đồng quan trọng, đó là cộng đồng Luthêrô (Lutheran),
cộng đồng Cải Cách (Reformed) và cộng đồng Hiệp Nhất Phổ (Prussian
Union).
Cũng
có một vài giáo hội phóng khoáng (Freikirchen), và trong các Giáo
Hội truyền thống có các phong trào như ‘Giáo Hội tuyên tín’ (confessional
Church), v.v. Bởi thế, nó là một tổng hợp của nhiều tiếng nói
mà chúng ta cần phải thực hiện việc đối thoại để tìm kiếm mối
hiệp nhất mà vẫn tôn trọng tính cách đa diện của các tiếng nói
chúng ta muốn hợp tác.
Tôi
tin rằng điều đầu tiên chúng ta cần làm đó là vấn đề liên quan
tới chính mình, bằng cách làm sáng tỏ, thiết lập và mang ra thực
hành những hướng dẫn về luân thường đạo lý trong xã hội, nhờ đó
bảo đảm tính cách nhất trí về đạo lý của xã hội, là những gì nếu
thiếu đi xã hội sẽ không thể nào hoàn trọn được những cùng đích
chính trị của nó, tức là đạt được công lý cho tất cả mọi người,
để cùng nhau chung sống một cách tốt đẹp, và đạt được hòa bình.
Về
khía cạnh này thì tôi thấy có nhiều điều đã đạt được, đó là chúng
tôi đồng ý về những điều căn bản chung của Kitô Giáo trước những
thách đố cả thể về luân lý.
Dĩ
nhiên là bởi thế chúng ta cần phải làm chứng cho Thiên Chúa ở
một thế giới như chúng ta đã nói đang gặp trục trặc trong việc
tìm kiếm Ngài, cũng như chúng ta cần phải làm cho Thiên Chúa trở
thành hữu hình nơi dung nhan nhân loại của Chúa Giêsu Kitô, cần
phải cống hiến cho dân chúng phương tiện đến được với nguồn mạch
này mà nguồn mạch nếu thiếu hụt thì tinh thần của chúng ta trở
thành cằn cỗi và mất điểm tựa, cần phải cống hiến cả niềm vui
nữa, vì chúng ta không đơn độc trên thế giới này.
Chỉ
có thế niềm vui mới phát sinh trước sự cao cả của nhân loại, ở
chỗ, nhân loại không phải là một sản phẩm tiến hóa có thành quả
xấu xa. Chúng ta là hình ảnh của Thiên Chúa. Chúng ta phải tiếp
tục tiến triển có thể nói về hai lãnh vực này, đó là lãnh vực
của những điểm tựa quan trọng về đạo lý và lãnh vực cho thấy sự
hiện diện của Thiên Chúa, một Thiên Chúa cụ thể, bằng cách bắt
đầu từ bên trong và hoạt động hướng tới những lãnh vực này.
Nếu
chúng ta làm điều này, nhất là nếu trong tất cả từng cộng đồng
của mình, chúng ta cố gắng đừng sống niềm tin một cách đặc biệt
thời trang, nhưng bao giờ cũng từ những nền tảng sâu xa của nó,
thì có thể chúng ta vẫn không tiến tới được với những biểu lộ
ngoại tại của mối hiệp nhất này một cách mau chóng, song chúng
ta sẽ chín chắn hướng tới một tình trạng hiệp nhất sâu xa mà,
nếu Chúa muốn, một ngày kia, sẽ kéo theo cả một hình thức hiệp
nhất bề ngoài nữa vậy.
Vấn:
Vấn đề gia đình. Một tháng trước đây ĐTC ở Valencia cho Cuộc Họp
Thế Giới Các Gia Đình. Bất cứ ai can thận lắng nghe, như chúng
con đã cố gắng làm như thế qua Đài Phát Thanh Vatican, đều nhận
thấy ĐTC không bao giờ đề cập đến những chữ ‘hôn nhân đồng tính’,
không bao giờ nói về vấn đề phá thai, hay về vấn đề ngừa thai.
Thành phần thận trọng theo dõi nghĩ đó là những gì rất lý thú.
Rõ ràng là ĐTC có ý đi khắp thế giới để rao giảng đức tin hơn
là với tư cách là một ‘vị tông đồ về luân lý’. ĐTC nhận thấy thế
nào?
Đáp:
Hiển nhiên đúng là như vậy. Thật ra tôi phải nói rằng tôi chỉ
có hai cơ hội để nói trong vòng 20 phút. Và khi anh chị em có
ít giờ thì anh chị em không thể nói hết mọi sự quí vị muốn nói
về vấn đề ‘tiêu cực không’.
Trước
hết, anh chị em phải biết những gì chúng ta thực sự muốn nói,
đúng không? Kitô Giáo, Công Giáo, không phải là một tổng hợp những
thứ cấm đoán: nó là một chọn lựa tích cực. Thật là quan trọng
khi chúng ta nhìn vào nó một lần nữa vì ý nghĩ này hầu như đã
hoàn toàn biến mất ngày nay.
Chúng
ta đã nghe rất nhiều về những gì không được phép làm rồi để giờ
đây tới lúc cần phải nói rằng: Chúng ta có một ý nghĩ tích cực
xin cống hiến, đó là con người nam nữ được dựng nên cho nhau,
đó là mức độ tính dục, tình ái, từ ái, là những gì cho thấy mức
độ của yêu thương và bởi thế nó là những gì đời sống hôn nhân
phát triển, trước hết như là một cuộc gặp gỡ hân hoan và đầy phúc
đức giữa một người nam và một người nữ, và do đó, gia đình bảo
đảm tính cách liên tục giữa các thế hệ, nhờ vậy, các thế hệ được
hòa giải với nhau, thậm chí các nền văn hóa gặp gỡ nhau. Bởi vậy,
trước tiên chúng ta cần phải nhấn mạnh đến những gì chúng ta muốn.
Thứ
hai, chúng ta cũng có thể thấy tại sao chúng ta không muốn một
cái gì đó. Tôi tin rằng chúng ta cần thấy và cần suy nghĩ về sự
kiện là không phải Công Giáo sáng chế ra việc con người nam nữ
được dựng nên cho nhau, nhờ đó nhân loại mới có thể tiếp tục sống,
song tất cả mọi nền văn hóa đều biết như vậy.
Về
vấn đề phá thai, đó là những gì thuộc về giới răn thứ Năm, chứ
không phải thứ Sáu: ‘Các ngươi không được sát hại!’ Chúng ta cần
phải biết đây là điều hiển nhiên và luôn phải nhấn mạnh rằng con
người được bắt đầu từ trong bụng mẹ và vẫn là người cho tới hơi
thở cuối cùng của mình. Con người bao giờ cũng cần phải được tôn
trọng như là một con người. Thế nhưng tất cả mọi điều này sẽ trở
nên sáng tỏ hơn nếu anh chị em nói đến chúng trước tiên một cách
tích cực.
Vấn:
Tâu Đức Thánh Cha, câu hỏi của con liên quan tới Cha Von Gemmingen.
Khắp thế giới, thành phần tín ngưỡng đều mong đợi Giáo Hội Công
Giáo đáp ứng những vấn đề toàn cầu khẩn trương nhất, như hội chứng
Liệt Kháng và nạn tăng bội dân số. Tại sao Giáo Hội Công Giáo
chú trọng quá nhiều tới các vấn đề luân lý hơn là đưa ra những
giải quyết cụ thể cho những vấn đề rất ư là hệ trọng đối với nhân
loại, ở Phi Châu chẳng hạn?
Đáp:
Vậy vấn đề ở đây là: Phải chăng chúng ta thực sự chú trọng quá
nhiều tới những vấn đề về luân lý? Tôi nghĩ – và sau những cuộc
nói chuyện với các vị giám mục Phi Châu tôi càng ngày càng tin
rằng –nếu chúng ta muốn tiến tới về lãnh vực này, thì vấn đề cốt
yếu đó là vấn đề về việc giáo dục, về việc huấn luyện.
Sự
tiến bộ được gọi là tiến bộ thực sự chỉ khi nào nó phục vụ con
người và chỉ khi nào con người phát triển: chẳng những ở quyền
lực về kỹ thuật của họ mà còn về ý thức luân lý của họ nữa.
Tôi
tin rằng cái vấn đề thực sự của thời điểm lịch sử chúng ta đây
là ở tình trạng bất quân bình giữa tình trạng tăng trưởng mau
chóng không thể tưởng tượng về năng lực kỹ thuật với năng lực
về luân lý của chúng ta, một năng lực không tăng trưởng một cách
tương xứng. Đó là lý do tại sao việc đào luyện con người thực
sự là một mẹo mực, tôi có thể nói, là một điều chủ chốt cho tất
cả vấn đề ấy, và đó là những gì Giáo Hội nhắm tới.
Nói
một cách vắn tắt, việc đào luyện này có một chiều kích lưỡng diện:
Dĩ nhiên chúng ta cần phải học hiểu, cần phải có được sự hiểu
biết, có khả năng, như người ta nói là biết cách làm. Theo ý nghĩa
này, Âu Châu, và trong những thập niên vừa rồi ở Mỹ Châu, đã thực
hiện rất nhiều về vấn đề ấy và đó là điều hệ trọng.
Thế
nhưng, nếu chỉ dạy cho biết cách thức làm mà thôi, nếu chúng ta
chỉ dạy cho biết cách thiệt kế và sử dụng các thứ máy móc, và
biết cách sử dụng việc ngừa thai, thì chúng ta không nên lấy làm
lạ khi chứng kiến thấy chiến tranh và các thứ dịch tệ Liệt Kháng.
Bởi vì chúng ta cần đến cả 2 chiều kích, ở chỗ, cùng một lúc chúng
ta cần đến việc đào luyện con tim, tôi có thể nói như thế, là
những gì con người có được những cứ điểm để đối chiếu và học biết
cách sử dụng kỹ thuật một cách xác đáng. Đó là những gì chúng
tôi đang cố gắng thực hiện.
Khắp
Phi Châu và ở nhiều xứ sở Á Châu, chúng tôi có một cơ cấu rộng
lớn cho mọi trình độ học đường là nơi dân chúng có thể học hiểu,
có thể hình thành một lương tâm chân thực và có được một khả năng
chuyên nghiệp giúp cho họ sống tự lập và tự do. Thế nhưng, nơi
những học đường ấy, chúng tôi đang cố gắng thông đạt những gì
còn hơn là cách thức sử dụng nữa, ở chỗ huấn luyện con người có
khả năng hòa giải, cần phải xây dựng chứ không hủy hoại, cần phải
có những điểm tựa cần thiết để có thể chung sống với nhau. Tại
nhiều nơi ở Phi Châu, mối liên hệ giữa Kitô hữu và người Hồi giáo
là những kiểu mẫu tốt đẹp.
Các
vị giám mục đã thành lập những ủy ban chung với thành phần tín
đồ Hồi giáo để nỗ lực kiến tạo hòa bình trong những trường hợp
xung khắc. Hệ thống các học đường dấn thân phục vụ con người và
việc đạo luyện ấy là những gì rất quan trọng. Nó được hoàn tất
bởi một hệ thống bao gồm các bệnh viện và những trung tâm hỗ trợ
phục vụ cả ở những làng mạc xa xôi hẻo lánh nhất.
Nơi
nhiều vùng, sau cuộc hủy hoại bởi chiến tranh, Giáo Hội là cơ
cấu duy nhất vẫn không bị hề hấn gì. Đó là một sự thật! Chúng
tôi cung cấp việc chữa trị, cả việc chữa trị cho các nạn nhân
Liệt Kháng nữa, và chúng tôi cung cấp việc giáo dục, giúp vào
vấn đề thiết lập những mối liên hệ tốt đẹp với các người khác.
Bởi
vậy tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải điều chỉnh lại hình ảnh nhìn
thấy Giáo Hội như là nơi tung ra những cái ‘cấm đoán’ gắt gao.
Chúng tôi đang làm việc rất nhiều ở Phi Châu để những chiều kích
khác nhau về vấn đề huấn luyện có thể được hội nhập và để nó có
thể chế ngự tình trạng bạo lực cùng các thứ dịch nạn, bao gồm
cả bệnh sốt rét và lao phổi nữa.
Vấn:
Tâu Đức Thánh Cha, Kitô Giáo đã được lan truyền khắp thế giới
từ Âu Châu. Giờ đây, nhiều người nghĩ rằng tương lai của Giáo
Hội ở trong tay các châu lục khác. Có đúng là như thế không? Hay,
nói cách khác, đâu là tương lai của Kitô Giáo ở Âu Châu, nơi nó
dường như bị biến thành một thứ gì riêng tư của một nhóm thiểu
số vậy thôi?
Đáp:
Tôi muốn đề cập đến một ít điều đại khái sau đây. Thật vậy, như
chúng ta biết, Kitô Giáo được bắt đầu ở vùng Cận Đông. Và qua
một thời gian dài, nó tiếp tục phát triển ở đó. Đoạn lan sang
Á Châu, nhiều hơn là những gì ngày nay chúng ta nghĩ sau những
đổi thay gây ra bởi Hồi Giáo. Chính vì lý do này mà cái trục của
nó đã đặc biệt tiến về phía Tây phương và Âu Châu. Âu Châu – chúng
ta đã hãnh diện và sung sướng nói như thế – đã phát triển Kitô
Giáo hơn nữa về các chiều kích trí thức và văn hóa một cách rộng
rãi.
Thế
nhưng tôi nghĩ cần phải nhắc nhở chúng ta về thành phần Kitô hữu
Đông phương, vì đang xẩy ra một tình trạng nguy hiểm từ việc họ
di dân, những người Kitô hữu này bao giờ cũng là một thành phần
thiểu số quan trọng sống trong một mối liên hệ tốt đẹp với môi
trường thực tế. Thật là nguy hiểm nếu những nơi chốn là nguồn
gốc của Kitô Giáo ấy không còn Kitô hữu nữa. Tôi nghĩ rằng chúng
ta cần phải giúp họ nhiều để họ có thể lưu lại đó.
Tuy
nhiên, trở về với câu hỏi của anh chị em, đó là Âu Châu cuối cùng
đã trở thành trung tâm Kitô Giáo và là một phong trào truyền giáo
cho Kitô Giáo. Ngày nay, các châu lục khác và các nền văn hóa
khác đang đóng một vai trò quan trọng tương đương trong cuộc hòa
tấu lịch sử thế giới. Như thế, số lượng tiếng nói của Giáo Hội
tăng lên, và đó là một điều tốt đẹp.
Thật
là tốt đẹp khi có các tính khí khác nhau có thể thể hiện mình
ra – những tặng ân đặc biệt ở Phi Châu, Á Châu và Mỹ Châu, đặc
biệt Mỹ Châu Latinh. Dĩ nhiên, tất cả những sự ấy không những
được giao chạm bởi sứ điệp của Kitô Giáo, mà còn bởi sứ điệp trần
tục của thế giới này nữa là những gì mang tới cho các châu lục
khác những thứ năng lực lũng đoạn như chúng ta đã từng cảm nghiệm
thấy.
Tất
cả mọi vị giám mục ở các phần đất trên thế giới nói rằng: Chúng
tôi cần đến Âu Châu, cho dù Âu Châu chỉ là một phần của cái tổng
thể. Chúng tôi vẫn cần đến trách nhiệm xuất phát từ những kinh
nghiệm của chúng ta, từ khoa học và kỹ thuật đã được phát triển
ở đấy, từ cảm nghiệm về phụng vụ của chúng ta, đến những truyền
thống của chúng ta, những kinh nghiệm đại kết chúng ta đã tích
lũy được: Tất cả những điều ấy là những gì rất ư là hệ trọng đối
với các châu lục khác nữa.
Bởi
vậy rất cần thiết là ngày nay chúng ta đừng bỏ cuộc, cảm xót xa
với bản thân mình mà rằng: ‘Hãy nhìn chúng mình kìa, chúng mình
chỉ là thành phần thiểu số; chúng ta ít là hãy cố gắng và bảo
trì lấy con số nhỏ bé của chúng ta vậy!’ Chúng ta cần phải làm
cho năng lực của mình tồn tại, cần phải giữ lấy những liên hệ
trao đổi cởi mở, nhờ đó và từ đó chúng ta có được một sức mạnh
mới.
Ngày
nay có những linh mục Ấn Độ và Phi Châu đang sống ở Âu Châu, thậm
chí ở Canada, nơi nhiều vị linh mục Phi Châu hoạt động một cách
rất hào hứng. Đang diễn ra một cuộc trao nhận lẫn nhau. Thế nhưng,
nếu chúng ta nhận lãnh hơn nữa, thì trong tương lai, chúng ta
cũng cần phải tiếp tục can đảm và càng hăng say ban tặng.
(còn
tiếp cho tới hết tuần)
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL - Thoidiemmaria.net
|