| |
Thánh
Thể là “nguồn mạch và là tột đỉnh của đời sống Kitô giáo”
(Thông
Điệp GIÁO HỘI SỐNG BỞI THÁNH THỂ của ĐTC Gioan Phaolô II ban hành
ngày Thứ Năm Tuần Thánh 17/4/2003 - Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh,
BVL, chuyển dịch theo man5g điện toán toàn cầu của Tòa Thánh http://www.vatican.va/edocs/ENG0821/_INDEX.HTM)
1.
Giáo Hội kín múc sự sống của mình từ Thánh Thể. Chân lý này không
chỉ nói lên một thứ cảm nghiệm đức tin thường ngày mà còn nhắc
lại trọng tâm của mầu nhiệm Giáo Hội nữa. Bằng những cách thức
khác nhau, Giáo Hội hoan hỉ cảm nghiệm thấy việc liên lỉ hoàn
tất lời hứa “Này Thày hằng ở cùng các con cho đến tận thế” (Mt
28:20), thế nhưng, nơi Thánh Thể, qua việc biến đổi bánh và rượu
thành mình và máu Chúa, Giáo Hội hoan hưởng nơi sự hiện diện này
một cách say sưa chuyên nhất. Ngay từ Ngày Lễ Ngũ Tuần, khi mà
Giáo Hội, thành phần Dân Tân Ước, bắt đầu cuộc hành trình lữ thữ
của mình hướng về quê hương thiên quốc, thì Bí Tích Thần Linh
này đã tiếp tục đánh dấu thời gian trôi qua của Giáo Hội, làm
cho thời gian này tràn đầy tin tưởng hy vọng.
Công
Đồng Chung Vaticanô II đã có lý công bố rằng hy tế Thánh Thể là
“nguồn mạch và là tột đỉnh của đời sống Kitô giáo” (1). “Vì Bí
Tích Thánh Thể tuyệt hảo chất chứa tất cả nguồn phong phú linh
thiêng của Giáo Hội đó là chính Chúa Kitô, cuộc vượt qua và là
bánh sự sống của chúng ta. Bằng xác thịt của mình, một xác thịt
giờ đây được Thánh Linh làm cho sống động và ban sự sống, Người
cống hiến sự sống cho con người” (2). Bởi thế, Giáo Hội luôn gắn
mắt vào Chúa của mình là Đấng hiện diện nơi Bí Tích trên Bàn Thờ,
một bí tích trong đó Giáo Hội nhận ra được tất cả những gì tình
yêu vô biên của Người muốn bộc lộ.
2.
Trong Đại Năm Thánh 2000, Tôi đã có dịp cử hành Thánh Thể tại
Nhà Tiệc Ly ở Giêrusalem, nơi mà, theo truyền thống, là nơi đã
được chính Chúa Giêsu cử hành đầu tiên. Căn Thượng Lầu đó đã là
nơi thiết lập Bí Tích rất thánh này. Chính ở nơi đó Chúa Kitô
đã cầm lấy bánh, bẻ ra và trao cho các môn đệ mà phán: ‘Tất cả
các con hãy cầm lấy mà ăn: này là mình Thày sẽ bị nộp vì các con”
(x Mk 26:26; Lk 22:19; 1Cor 11:24). Đoạn Người cầm lấy chén rượu
mà phán với họ: “Tất cả các con hãy cầm lấy mà uống: này là chén
máu Thày, máu tân ước vĩnh cửu. Máu sẽ đổ ra cho các con cũng
như cho tất cả mọi người hầu thứ tha tội lỗi” (x Mk 14:24; Lk
22:20; 1Cor 11:25). Tôi tạ ơn Chúa Giêsu đã cho Tôi được lập lại
điều này ở cùng một nơi đó để đáp lại lệnh truyền của Người: “Các
con hãy làm việc này mà nhớ đến Thày” (Lk 22:19), những lời Người
đã nói hai ngàn năm trước.
Các
vị Tông Đồ tham dự vào Bữa Tiệc Ly có hiểu được ý nghĩa của những
lời Chúa Giêsu nói hay chăng? Có lẽ không. Những lời ấy chỉ có
thể hoàn toàn sáng tỏ ở vào lúc kết thúc Tam Nhật thánh mà thôi,
thời điểm từ tối Thứ Năm tới sáng Chúa Nhật. Những ngày này bao
hàm mầu nhiệm vượt qua myste-rium paschale; chúng cũng bao hàm
cả mầu nhiệm thánh thể mysterium eucharisticum nữa.
3.
Giáo Hội được hạ sinh bởi mầu nhiệm vượt qua. Chính vì lý do ấy,
Thánh Thể, bí tích đặc biệt của mầu nhiệm vượt qua, ở ngay tâm
điểm của đời sống Giáo Hội. Điều này hiển nhiên từ những hình
ảnh sơ khai của Giáo Hội như Sách Tông Vụ cho thấy: “Họ chuyên
chú vào giáo huấn và việc hiệp thông của Các Tông Đồ, vào việc
bẻ bánh và cầu nguyện” (2:42). “Việc bẻ bánh” liên quan đến Thánh
Thể. Hai ngàn năm sau, chúng ta tiếp tục sống lại hình ảnh nguyên
thủy ấy của Giáo Hội. Ở mỗi cuộc cử hành Thánh Thể, chúng ta được
sống lại một cách linh thiêng Tam Nhật vượt qua, sống lại các
biến cố của tối Thứ Năm Tuần Thánh, của Bữa Tiệc Ly cũng như của
những gì xẩy ra sau đó. Việc thiết lập Thánh Thể hướng đến một
cách bí tích những biến cố sắp sửa xẩy ra, bắt đầu từ cuộc khổ
tâm trong Vườn Gethsemane. Một lần nữa chúng ta Chúa Giêsu như
đang rời Căn Thượng Lầu Tiệc Ly, cùng với các môn đệ đi xuống
thung lũng Kidron để tới Vườn Cây Dầu. Thậm chí cho tới ngày nay
Ngôi Vườn đó vẫn còn một số chính những cây dầu ngày xưa. Có lẽ
chúng đã chứng kiến thấy những gì đã xẩy ra ở dưới bóng của chúng
vào buổi tối hôm ấy, khi mà Chúa Kitô nguyện cầu với đầy những
buồn đau “và Người đã toát cả mồ hôi như những giọt máu nhỏ xuống
đất” (x Lk 22:44). Thứ máu mà trước đó ít lâu Người vừa ban cho
Giáo Hội làm của uống cứu độ nơi bí tích Thánh Thể bắt đầu đổ
ra; việc đổ máu này sau đó sẽ được hoàn tất trên đồi Gongôta hầu
trở nên phương tiện cứu chuộc cho chúng ta: “Chúa Kitô… với tư
cách là vị thượng tế của những gì tốt lành sau này…, đã tiến vào
Nơi Thánh một lần dứt khoát, không phải bằng máu chiên bò mà bằng
chính máu của Người, nhờ đó mang lại ơn cứu chuộc trường sinh”
(Heb 9:11-12).
4.
Đó là giờ khắc cứu chuộc của chúng ta. Mặc dù hết sức khổ tâm,
Chúa Giêsu cũng không bỏ chạy trước “giờ khắc” của Người. “Biết
nói sao đây? ‘Lạy Cha, xin hãy cứu con khỏi giờ khắc này?’ Thế
nhưng, chính vì để làm điều này mà con đã đến với giờ khắc ấy”
(Jn 12:27). Người đã muốn các môn đệ của Người ở với Người, song
Người vẫn cảm thấy lẻ loi và bị bỏ rơi: “Thì ra các con không
thể thức với Thày một giờ đồng hồ sao? Hãy tỉnh thức và cầu nguyện
hầu các con khỏi bị sa chước cám dỗ” (Mt 26:40-41). Chỉ có một
mình tông đồ Gioan là có mặt dưới chân cây Thập Giá, bên cạnh
Mẹ Maria và các người nữ trung thành. Cuộc khổ tâm ở vườn Diệtsimani
là mở màn cho cuộc khổ nạn Thập Giá của Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh.
Đó là giờ thánh, giờ khắc cứu chuộc thế giới. Bất cứ khi nào Thánh
Thể được cử hành tại ngôi mộ Chúa Giêsu ở Giêrusalem đều cho thấy
một dấu hiệu rõ ràng nhất trong việc trở lại với “giờ khắc” này
của Người, một giờ khắc Thập Giá và vinh quang. Hết mọi vị linh
mục cử hành Thánh Lễ, cùng với cộng đồng Kitô hữu tham dự, theo
tinh thần, đều trở về với nơi chốn ấy và giờ khắc ấy.
“Người
đã bị đóng đanh, Người đã chịu chết và được mai táng; Người đã
xuống với kẻ chết; vào ngày thứ ba Người đã sống lại”. Những lời
tuyên xưng đức tin làm vang vọng những lời lẽ chiêm niệm và công
bố: “Đây là gỗ Thánh Giá, nơi treo Đấng cứu Độ trần gian. Chúng
ta hãy đến thờ lạy”. Đó là lời mời gọi Giáo Hội muốn gửi đến tất
cả mọi người vào những giờ phút ban chiều Thứ Sáu Tuần Thánh.
Thế rồi Giáo Hội tiếp tục bài ca của mình trong mùa Phục Sinh
để công bố rằng: “Chúa đã sống lại từ trong mồ đá, Người đã vì
chúng ta mà bị treo lên cây Thập Giá, Alleluia”.
5.
“Mysterium fidei! – Mầu Nhiệm Đức Tin!”. Khi vị linh mục đọc hay
hát những lời này, thì tất cả mọi người hiện diện liền hô lên:
“Ôi Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết, và tuyên
xưng việc Chúa sống lại cho tới khi Chúa lại đến trong vinh quang”.
Bằng những lời này hay những lời tương tự, Giáo Hội, trong khi
hướng đến mầu nhiệm khổ nạn của Người đồng thời cũng tỏ ra cho
thấy chính mầu nhiệm của mình: Ecclesia de Eucharistia. Nhờ tặng
ân Thánh Linh vào Ngày Lễ Ngũ Tuần, Giáo Hội đã được hạ sinh và
bắt đầu ra đi trên mọi nẻo đường thế giới, nhưng giây phút quyết
liệt nhất trong việc hình thành của mình phải là việc thiết lập
Thánh Thể trên Căn Thượng Lầu Tiệc Ly. Nền tảng và nguồn mạch
của Giáo Hội là tất cả Tam Nhật vượt qua, thế nhưng tam nhật này
đã được vĩnh viễn qui tụ, tiên báo và “tập trung” nơi tặng ân
Thánh Thể. Ở tặng ân này, Chúa Giêsu Kitô đã trao phó cho Giáo
Hội của Người việc thường trực hiện thực hóa mầu nhiệm vượt qua.
Nhờ đó Người làm nên “mối hiệp nhất về thời gian” một cách huyền
nhiệm giữa Tam Nhật Thánh với các niên đại thời gian.
Ý
nghĩ ấy làm cho chúng ta cảm thấy ngất ngây và cảm mến. Trong
biến cố vượt qua và Thánh Thể làm cho biến cố vượt qua hiện thực
qua các thế kỷ, có một “khả năng” thực sự lớn lao có thể bao gồm
tất cả một thứ lịch sử đóng vai lãnh nhận ân sủng cứu chuộc. Giáo
Hội qui tụ lại để cử hành Thánh Thể bao giờ cũng phải cảm thấy
tràn đầy nỗi ngất ngây ấy. Vì chính vị được ban cho thẩm quyền
nơi bí tích truyền chức linh mục đã làm tác hiệu việc thánh hiến
này. Chính vị ấy nói bằng quyền được ban cho mình từ Chúa Kitô
trên Căn Thượng Lầu Tiệc Ly: “Này là mình Thày sẽ bị nộp vì các
con. Đây là chén máu Thày đổ ra cho các con…”. Vị linh mục nói
những lời ấy, hay đúng hơn ngài dùng tiếng nói của mình thay cho
Đấng phán những lời ấy ở Căn Thượng Lầu Tiệc Ly và là Đấng muốn
các lời ấy phải được lập lại qua mọi thế hệ bởi tất cả những ai
thông phần thừa tác vụ chức vị tư tế của Người trong Giáo Hội.
(các
bài chủ đề về Thánh Thể vào các Thứ Năm hằng tuần)
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL - Thoidiemmaria.net
|
|