|
|
"Vẩn có nhiều người luôn quan tâm
đến em lắm".
Hoàng thầm nhủ và nhìn qua bên khung
của sổ đối diện phòng anh.
Cô bé có mái tóc dài qua vai vô tình để che khuất
đi nữa khuôn mặt của em, đôi mắt
em long lanh ngước nhìn lên bầu trời đầy
sao đêm, sao trong đôi mắt ấy lại
chứa đọng đầy những nổi
buồn như thế. Hoàng nghe trái tim mình
như rạn vỡ từng mảnh nhỏ.
Hồng
Ngọc là tên của em. Một cái tên có ý nghĩa
của bao sự hạnh phúc, vui tươi.
Nhưng tại sao cuộc đời của em
lại mang nhiều trái ngang, nước mắt
đã cướp đi cái thơ ngây của em,
cướp đi nụ cười dòn dã mà lẻ
ra em phải có. Em luôn sống thầm lặng,
bao tâm sự, những nổi buồn em luôn được
nén chặt trong lòng không bao giờ được
giải tỏa cũng như cuộc đời
của em mãi mãi gắn liền với chiếc
xe lăn cũ kỹ. Từ tấm bé, em
đã là một cô bé không được trọn
vẹn và em sẻ mãi không bao giờ trọn vẹn
cho đến hết đoạn đường
sống mà em phải đi, em không có được
một đôi chân như mọi người.
Khi em lớn, bước vào tuổi mười
bảy, lứa tuổi mà em phải hồn nhiên,
vẽ bao mộng đẹp. Nhưng tất
cả ngược lại, em rất ít nói, em mặc
cảm với mọi người. Em không dám đi
sinh hoạt với các nhóm và hội đoàn vì từng
bước chân em đi, là bao nỗi đau xé
từng nhịp thở của em.
Hoàng
nhớ lại cuộc nói chuyện với em lúc
ban chiều ở trước sân nhà, chú chó bông
trắng như tuyết của em luôn chạy
vòng quanh hai người. Em cất tiếng
nói nhỏ nhẹ:
-
Nó là quà nhật mà ba em đã mua cho em năm em tròn
mười bảy tuổi.
-
Chú chó con dể thương quá, giống
cô chủ nó. Hoàng vô tình thả một câu nói
trêu chọc nhưng cũng là một câu nói mà anh
đã ấp ủ trong lòng trong những ngày tháng
qua. Đôi má em hồng lên. Hoàng chợt
thấy có một niềm vui len lỏi trong lòng
anh khi ngồi cạnh bên nói chuyện với nàng.
Hương thơm của những cành hoa dại
về đêm làm cho Hoàng có một cảm giác thật
thỏai mái. Bất giác nàng lên tiếng:
- Sao
đêm đẹp quá anh Hoàng nhỉ!
-
Em thích ngồi ngắm sao lắm hả?
- Dạ
vâng...có lẻ vì nó qua cao, đôi lần em ước
là mình có thể hái được những cánh
sao trời, nhưng tầm tay em không thể nào
với tới. Cũng như trong cuộc sống
hằng ngày của em cũng vậy, cho dù những
ước mơ thật nhỏ nhoi mà em vẩn
không thể nào với tơi, được cắp
sách đến trường, khoát lên mình tà áo dài
trắng thon thả, được chạy nhảy
vui đùa với bạn bè...
Trong giọng
nói đượm buồn, Hoàng cảm thấy
rõ được nỗi tâm sự của em, em
tiếp tục nói:
- Đôi
khi em cảm thấy mình thật là vô dụng lắm,
em cảm thấy tất cả mọi người
đều xa lánh em ngay cả những người
trong gia đình chỉ vì em là một cô bé tàn tật
không thể tự chủ được mình,
lúc nào cũng phải nhờ vả vào người
khác, nhưng chẳng lẻ như vậy là có
tội hay sao mà mọi người đều
nhìn em với một ánh mắt không được
thân thiện.
Em nói trong tiếng nấc nhè nhẹ, Hoàng muốn
nói một câu gì đó để an ủi lấy
em, nhưng trong giây phút này anh cũng không biết
mình phải nói làm sao khi con tim anh cũng nhói đau.
Tại sao em không cam đảm sống cho em, sống
với những gì là ước mơ của em,
bỏ đi những mặc cảm trong em để
vươn lên sống với một cuộc đời
vui vẻ. Con người em tật nguyền,
nhưng tấm lòng em vẩn cao cả và trong sáng
hơn những vì sao tỏa sáng trên bầu trời
về đêm. Hoàng chợt bắt gặp
đôi mắt em long lanh ướt trong những
giọt lệ tuôn ra không được tự
nhiên vì bị một sự kèm chế nào đó.
Sao em không khóc cho thật nhiều, để mặc
những giọt nước mắt được
tuông ra như ý nguyện, em sẻ cảm thấy
thoải mái và nhẹ nhàng hơn. Hoàng xúc động
quay mặt đi.
- Thôi
em vô nhà, anh cũng nên về đi trời cũng
đã gần khuya rồi.
- Để
anh đỡ em vô rồi anh mới về em nhé.
- Thôi
em tự dùng cây nạn để vô được
rồi, không dám làm phiền anh, anh về đi
kẻo khuya quá má anh trông.
-
Sao
em khách sáo quá vậy, nhà anh đi hai bước
là đến rồi, có gì đâu mà phiền.
Ngọc lúng túng không được tự
nhiên khi Hoàng nắm bàn tay thon nhỏ của Ngọc
dìu nàng vô nhà. Hoàng trở về với một
cảm giác lâng lâng nhẹ buồn. Anh tự trách
mình đã không biết làm sao để an ủi
lấy em. Nhìn qua khung cửa nhà Ngọc,
em đã trở vô phòng và cũng như mọi
ngày, cô bé luôn ngồi bên khung cửa sổ với
chú chó con mà mắt luôn ngước nhìn lên những
vì sao đêm như nhìn lên bao ước mơ mà
em không bao giờ đạt đến.
|
|