|
Cơn
gió nhẹ thoảng qua khiến cho hơi lạnh
thấm tê buốt vào da thịt. Tôi kéo cao
cổ áo bước vội vào quán cà phê, những
hạt tuyết rơi lại trên cổ áo, bám
vươn vãi theo gót giày. Mùa đông là như
thế, chỉ có tuyết, xung quanh đều
là một màu trắng toát, cái lạnh tê tái lòng.
Có nhiều người lại ưa thích mùa đông,
họ nói mùa đông tuyết thơ mộng lắm.
Tôi thì khác, tôi ghét mùa đông kinh khủng, suốt
ba tháng đông kéo dài, tôi bệnh lên bệnh xuống
chỉ vì chịu không thấu cái lạnh.
Đối với tôi, chỉ có mùa thu là mùa mà tôi
cảm thấy dể chịu, thu buồn, lá vàng
rụng bao trùm cả bầu trời và thu thường
đi vào hồn của những người thi
sĩ.
Bước
vào quán. Ba tôi đã ngồi đó như chờ
đã lâu. Tôi cho hai tay vào túi áo, lạnh nhạt
bước đến trước mặt:
-
Ông
hẹn tôi ra đây có chuyện gì?
Khuôn
mặt ba tôi thoảng nét buồn.
-
Con còn giận ba, hay không thể tin với chính
sự thật ba là ba của con.
-
Xin lỗi, đã hơn hai lăm năm nay tôi
sống không có người cha. Và suốt
cuộc đời này tôi không bao giờ nhận
ai là cha của tôi.
-
Ngọc Trân, ba biết ba có lỗi với mẹ
con con và ba cũng hiểu được thật
khó cho con có thể chấp nhận được
khi bất chợt có người đến nói
là ba của con trong khi con không có chuẩn bị
tâm lý trước, hai mươi lăm năm
nay ba không thể chăm sóc cho con và mẹ của
con. Nhưng con cũng nên hiểu cho ba, ngày
đó ba có tìm mẹ con và con nhưng không gặp,
và ba vẫn sống như vậy với hy vọng
là có thể được sống lại với
mẹ con và con thôi. Nay tìm được,
ba xin con thứ lỗi cho ba, cho ba có cơ hội
làm lại bổn phận một người
cha nghe con.
Lòng
tôi như dao cắt, thấy cuộc đời
có nhiều chuyện nực cười quá, dường
như tạo hoá thích trêu người, tôi cười
mai mỉa.
-
Nói nghe cảm động quá...Ông đã có thể
bỏ rơi mẹ con tôi bấy lâu, vậy bây
giờ ông trở lại tìm mẹ con tôi làm gì
nữa. Tôi cũng như người khác,
vậy mà khi họ sinh ra đã có cha, có mẹ
bên cạnh. Còn tôi, chào đời trong tiếng
khóc của một thiếu nữ trẻ lỡ
lầm. Chào đời trong một hang hóc không
một tấm vãi che thân. Lớn lên đi
học bị người ta khinh khi nói con hoang.
Hai mẹ con tôi chia nhau từng hạt cơm miếng
canh, tuy đơn nghèo nhưng hạnh phúc. Còn
ông, lúc đó ông ở đâu? Trong người
tôi, chỉ có duy nhất một dòng máu của
người mẹ.
Nói
ra bao sự uất ức trong lòng, tôi quay bước
đi mà trái tim se sắt. Ba tôi ngồi lại
với khói thuốc cuồn cuộn tan vào không
gian.
Vừa
mở cửa bước vào nhà, tôi đã nghe tiếng
ho sặc sụa trong phòng của mẹ. Chạy
vội vào phòng, thấy mẹ đang nằm cố
gượng với tay lấy ly nước.
-
Mẹ
ơi, để con lấy cho, mẹ nằm xuống
đi.
Nhìn
tôi, mẹ như nhìn ra được một
điều không ổn trong tôi.
-
Con
mới đi ra ngoài hả?
- Dạ,
có chút chuyện nên con phải ra ngoài.
Mẹ
tôi không hỏi gì hơn. Bà không biết là
tôi đã biết được người cha
của tôi là ai, và cũng không ngờ hai mươi
lăm năm sau lại trùng phùng trên đất
nước này. Tôi nhìn mẹ, thấy thương
tội cho mẹ, thật bất công cho một
người đàn bà yếu ớt như vậy.
-
Mẹ
à, con có chuyện muốn hỏi mẹ.
- Chuyện
gì?
- Con...thôi
không có gì.
Tôi
muốn hỏi mẹ chuyện gì đã xảy
ra khiến cho mẹ và ba tôi ra nông nỗi này, nhưng
không đành lòng. Lỡ khơi vết
thương lòng của mẹ thì không nên.
Tôi toan tính bước ra khỏi phòng thì mẹ
tôi lên tiếng.
-
Có gì thì nói, nhà chỉ có hai mẹ con, không nên để
ấp ủ trong lòng việc gì nha con.
Sự
thắc mắc trong lòng tôi bấy lâu nay không thể
nằm sâu trong lòng tôi nữa. Tôi ngồi xuống
giường và nói.
- Con
muốn biết sự thật về người
cha của con.
Mẹ
tôi như bàng hoàng, ly nước trên tay suýt đỗ.
Nhưng bà đã vội trấn tỉnh lại
mình. Có lẻ mẹ tôi hiểu được
chuyện này không để kín trong lòng được
bao lâu. Bà đưa tay nắm lấy tay tôi.
-
Con cũng đã lớn, biết về người
cha của mình thì cũng nên. Mẹ kể
cho con nghe. Ngày xưa, mẹ chỉ lớn
hơn con khoảng hai tuổi thôi. Mẹ
quen được ba con cũng gần hai năm.
Nhà mẹ hồi đó thì nghèo lắm, ba con thì
nhà giàu khá giả. Có danh tiếng mặt mũi.
Thời đó vẫn còn nói về môn đăng
hộ đối và người cầm quyền
trong gia đình vẫn là người lớn tuổi
nhất. Khi biết được ba con quen
mẹ, bà nội con đã tức giận la mắng
cấm cản. Ba con vẫn cương quyết
một lòng với mẹ, bà nội thấy vậy
liền nhốt ba con vào một khu nhà riêng cấm
không cho ai gặp mặt rồi tới nhà mẹ
mắng rủa ông bà ngoại con, ném vào mặt
ông bà ngoại con một nắm tiền rồi
nói lời mỉa mai. Ông ngoại vì chuyện
đó trở cơn bệnh tim mà qua đời.
Cái chết của ông ngoại là một chuyện
kích động lớn lao đối với bà
ngoại. Bà ngoại vì chuyện đó
mà bệnh hoạn chẳng bao lâu cùng theo ông ngoại
mà ra đi. Cùng lúc đó mẹ phát hiện
là mình đã mang nấm ruột của ba.
Mẹ liền gửi cho ba một lá thư nói
cho ba con biết. Nhưng không thấy hồi
âm, mẹ không biết là ba con có nhận được
hay không. Uất ức về chuyện ông
bà ngọai, đau lòng cảm thấy ba con như
phụ mẹ. Mẹ bèn bỏ đi nơi
khác. Không để lại tin tức.
Sau đó mấy năm mẹ lại nhận được
mẫu nhắn tin tìm trên báo, lúc đó mẹ con
mình đang ở đảo. Nói chung về
mẫu nhắn tin đó là bà nội đã qua đời,
ba con thì tìm kiếm mẹ đã mấy năm.
Mong là mẹ tha thứ và trở về. Mẹ
có liên lạc lại với bà con hàng xóm cũ
thì họ nói là ba đã rời khỏi quê vài ngày
trước đó. Mẹ còn biết được
ba con vì chuyện của mẹ đã bị bà
nội từ và bị bắt sang nước
ngoài học hành. Trở về thì ba con vẫn
một lòng không có người đàn bà nào khác.
-
Nếu ba giờ có trở lại, mẹ có tha
thứ cho ba không?
-
Làm gì có chuyện đó, ba con giờ có lẻ đã
có gia đình, dù ba con có trở lại mẹ cũng
không chấp nhận.
-
Mẹ không trở lại vì mẹ còn giận
ba hay vì không muốn làm đỗ vỡ hạnh
phúc một gia đình khác?
-
Con nên hiểu một điều, từ đầu
chí cuối mẹ không hề giận ba con.
Chuyện đỗ vỡ giữa ba và mẹ,
không phải là lỗi của ba, cũng không
phải là lỗi của mẹ, mà là vì xã hội
ngày trước quá bất công với người
nghèo. Dù sao đi nữa, mẹ cũng không
ân hận chuyện mẹ đã quen ba. Mẹ
phải tạ ơn Chúa thiệt nhiều, vì đó
là một hồng ân của Chúa đã ban cho mẹ,
nếu không, mẹ đâu có một đứa
con gái ngoan, hiếu thảo như con.
Tôi
nắm chặt tay mẹ, nước mắt ứa
ra. Tôi chợt thấy trong lòng thật hạnh
phúc và thương mẹ vô vàn. Nhưng trong
sự hạnh phúc thì có một niềm đau
đớn xót xa nào đó. Đỡ mẹ
nằm xuống và đắp chăn lại cho
mẹ. Tôi trở về phòng của mình.
Cởi chiếc áo lạnh ra vắt lên trên ghế,
tôi tiến về phía cửa sổ. Tuyết
rơi đều hột, có hạt tan ra trước
khi chạm đất, có hạt rơi đọng
trên tán cây, gió thổi mạnh khiến mấy
nhánh cây thông nặng trĩu tuyết đong đưa
một cách nặng nề. Nghĩ đến
chuyện gặp lại ba hồi chiều, rồi
lại nghĩ đến mẹ. Tôi biết,
điều ước ao duy nhất trong cuộc
đời mẹ là được gặp lại
ba. Mẹ tôi đã chịu khổ một
mình bấy lâu nay, trong tim bà vẫn chỉ có một
bóng hình. Nếu có thể làm cho mẹ vui,
dù có khó khăn đến đâu tôi nhất định
sẻ làm cho mẹ. Chuẩn bị đến
mùa Giáng Sinh rồi. Chợt nhiên tôi cảm
thấy thèm một mái gia đình xùm vầy.
|