|
|
Mẹ thương
nhớ! Thấm thoát, bốn năm trời xa
cách, xa gia đình nơi thân y êu mà con phải mạnh
dạn bước chân tới một nơi hoàn
toàn xa lạ, lạt lẽo với cuộc sống
không màu này, để tìm ánh sáng cho tương
lai, hạnh phúc ư? Vâng, con đã tìm được
sự sung sướng vật chất nơi này.
Nhưng mẹ ơi! Con đã mất mát và thiếu
thốn một điều lớn lao hơn cả
vật chất, hơn cả vụn vặt hằng
ngày. Đó là niềm vui ấm áp của một
gia đình, không có cơ hội được
gần gủi bên mẹ, được mẹ
vuốt ve, chiều chuộng như bảo vật
quý giá của mẹ. Thế nhưng đổi
lại sự mất mát đó, con đã nhận
ra được tình thương bao la của
mẹ dành cho con cách thiêng liêng. Có những bạn
trẻ đã không thấu hiểu được
thế nào là tình mẫu tử, không biết quý
trọng từng giây phút được gần
gũi bên mẹ, quý trọng sự quan tâm ân cần
của mẹ. Nhưng đôi khi ngược lại,
họ đã coi cha mẹ mình như một cản
trở, ràng buộc sự tự do của họ.
Nếu con được sống trong sự đùm
bọc của cha mẹ hằng ngày, biết đâu
con cũng như họ, những đứa con
vô tâm. Vì ý nghĩ này nên làm con ấm lòng khi nghĩ
đến thân phận của một người
con xa xứ. Dù phương trời xa cách, nhưng
con vẫn cảm nghiệm được trái
tim người mẹ hằng ở bên con trong
từng giây phút, sự lo lắng cho con nhiều
hơn khi biết được một lần
con thất chí, cô đơn hay lo rằng sẽ
có ngày con lỡ chân bước vào một thế
giới sa đọa, trác táng khi không có mẹ
ở bên cạnh; sợ rằng rồi mai đây
con sẽ vuột xa khỏi tầm tay mẹ.
Mẹ yêu quý! Có những đêm con nằm trằn
trọc thao thức nhớ đến mẹ,
giữa màn đêm và không gian u tối, tim con như
gào thét lên những tiếng gọi mẹ ơi,
con muốn nói cho mẹ nghe rằng: "Con thật
là nhớ Mẹ, ước gì có mẹ ở đây
với con trong lúc này". Đôi khi con cảm
thấy con là người con bất hiếu. Từ
ngày con bước chân lên đất khách này, mẹ
ở nơi quê nhà vẫn nhạt nhòa nước
mắt nhớ thương con, âu sầu thương
tội cho một con bé mới 12 tuổi đời,
phải xa cha mẹ. Còn con, không làm được
một điều gì cho mẹ vui lòng hay làm một
điều gì để báo hiếu cha mẹ.
Rồi mai đây, con lại khoát lên mình một
tấm áo trắng để ra đi làm tông đồ
cho Chúa. Làm việc vì Chúa, cho tha nhân với con đường
dấn thân phục vụ mới; về vật
chất con không thể đền đáp được
ơn nghĩa sinh thành của cha mẹ, nhưng
Chúa không thua lòng quảng đại của con;
Ngài sẽ bù đắp cho mẹ. Chắc mẹ
không bao giờ buồn con, trái lại mẹ khuyến
khích nâng đỡ con mạnh dạn bước
chân vào đời tận hiến. Tình yêu mẹ
dành cho con thật là bao la, cao cả hơn mọi
tình cảm trên đời. Mẹ ơi! Mẹ
là ánh sáng chiếu soi cho đời con, mẹ là
dòng suối mát dịu êm khi lòng con chán nản,
là hơi ấm sưởi tan giá rét của trời
đông, là sự an ủi, hạnh phúc và tương
lai của đời con vì mẹ chính là người
đã cho con hơi thở của mẹ và tiếng
gọi đầu đời của con là hai chữ:
"Mẹ ơi!"
Mẹ yêu
quý, mỗi khi con nhận được lá thư
của mẹ từ quê nhà, bao hàng chữ chất
chứa những lời yêu thương nhắn
nhủ mà mẹ đã dành cho con đã làm nước
mắt con chảy xuống nhạt nhòa. Con gục
đầu khóc trong nghẹn ngào! Mẹ ơi,
con yêu mẹ... mẹ yêu quý của con.
|
|