Năm Sự sáng by Lm Piô Hậu
MẦU NHIỆM MÂN CÔI : Năm Sự Sáng
Mầu nhiệm thứ nhất
Hôm ấy Gioan Tẩy Giả đang giảng trên bờ sông Giođan.Dân chúng ùn ùn đến nghe ông giảng. Ông kêu gọi mọi người sám hối, canh tân đời sống để đón nhận Đấng Cứu Thế. Lời giảng của ông làm nhói com tim của mọi người.
Những người thu thuế hà lạm đến với ông. Ông khuyên họ đừng bóc lột, hãy thu thuế theo đúng luật. Họ cúi đầu ngẫm nghĩ. Dường như quá khứ của họ nhơ nhớp lắm : tham ô, móc ngoặc; coi tiền quý hơn tình người.
Bọn lính lê dương cũng rủ nhau đến nghe ông giảng. Ông khuyên họ đứng bắt nạt dân.. Đừng ăn hiếp người cô thân cô thế. Họ cúi đầu tỏ vẻ hối tiếc. Dường như họ có hãm hiếp, có trộm cắp, có ăn gian nói dối. Dường như họ có cờ bạc, rượu chè và đĩ điếm nữa.
Các cô điếm, các mụ tú bà cũng dập dìu đến. Vẫn điệu đà – vẫn hở hang – vẫn liếc mắt đưa tình… Khi họ nhìn thấy cặp mắt của Gioan Tẩy Giả họ bị nhột. Dường như trong ánh mắt của nhà khổ tu Gioan có chút gì là nghiêm khắc, là khiển trách. Nhưng dường như trong ánh mắy ấy lại có một cái gì như xót xa, như tội nghiệp. Và như có một lời khuyên nhủ ngọt ngào nào đó. Họ bắt đầu khép nép. Cặp mắt nhìn xuống ra vẻ lắng nghe.
Bổng vang lên một lời hịch sang sảng nhưng truyền cảm. “Ai bằng lòng sám hối, đổi mới cuộc đời để đón nhận Đấng Mêsia thì… xin mời xuống sông để tôi xối nước cho”. Thế là một rừng người nô nức lội xuống sống, ánh mắt rực lên lòng phấn khởi đổi mới.
Và Đức Giêsu xuấn hiện bất ngờ khiến Gioan giật mình. Ngài mĩn cười với Gioan :
Anh cũng xối nước sám hối cho em với nhá.
- Không dám đâu ! Chú phải xối nước cho tôi mới đúng chứ.
- Không sao ! Việc nào tốt thì mình cứ làm.
Rừng người dừng bước, trố mắt nhìn. Gioan dìu Chúa xuống sống, hai tay bụm lại múc nước xối lên đầu Chúa.
Có một con chim bồ câu lạ từ đâu bay nhiều vòng trên cao, lấy Chúa làm điểm đồng quy. Bỗng lại có tiếng vang vang chẳng biết từ đâu vọng tới “ Con là Con yêu dấu của Cha. Cha rất hài lòng về Con”.
Hằng trăm con mắt đổ dồn về phía Đức Giêsu, rồi nhìn về phía Gioan như muốn hỏi “ông này là ai thế ? . Gioan vội vàng nói ngay “ Đây là Chiên Thiên Chúa, Người đến sau tôi nhưng cao trọng hơn tôi. Tôi đáng xách dép cho Người” .
Đó là sứ mạng của Gioan, người đầu tiên được ghi vào danh sách các vị thừa sai của loài người. Ông cũng là vị thừa sai vĩ đại nhất. Ông chỉ mơ ước một điều là Đức Giêsu phải nổi lên. Còn ông thì chỉ muốn nhỏ đi và lui vào bóng tối. Tất cả cho Đức Giêsu. Đó là phẩm chất cao nhất của một thừa sai.
Mầu nhiệm thứ hai
Đức Giêsu từ Miền Nam trở về Miền Bắc, mang theo năm đệ tử đầu tiên đó là Gioan, Anrê, Philip, Natanaen. Trước khi đến lập trung tâm truyền giáo ở Caphácnaum, Người đến dự tiệc cưới Cana. Đức Giêsu cũng có mặt ở đó.
Đang ăn vui vẻ thì Đức Mẹ đến nói nhỏ bên tai Chúa “nhà này hết rượu rồi “ ngụ ý nói : “ Hết phương cầu cứu rồi, chỉ còn làm phép lạ thôi” . Chúa trả lời một câu chắc nịch, lạnh như băng : “Chuyện này không liên quan gì đến Mẹ và Con (hiểu ngầm là mẹ đừng xía vô). Vả lại thời giờ của Con chưa tới. Y như cánh cổng gỗ lim đóng rầm một cái, khóa cứng lại bằng ổ khóa to đùng. Không còn lối ra, chẳng còn lối vô.
Tưởng như thế là tuyệt vọng rồi. Gia đình này sẽ bị dư luận chế giễu cho đến hết đời, nhục nhã đến chết được. Cô dâu và chú rể mơ màng thấy mình không thể ăn đời ở kiếp với nhau được. Buồn đến chết được.
Thế mà bỗng dưng người ta thấy mặt Đức Mẹ rực lên một niềm hy vọng. Người tập trung đám thanh niên chạy bàn tới, ra lệnh như một bà tướng : “ tụi con nghe dì dặn nè : Anh Hai biểu gì thì tụi con làm ngay nghen”. Anh Hai tức là Đức Giêsu ra lệnh đổ đầy nước vào 6 cái chum, rồi múc một chum trao cho ông trưởng ban tổ chức. Ông uống một miếng rồi trợn mắt hỏi bên sui trai : “Tụi bay là gì mà kỳ cục vậy. Rượu ngon phải cho uống trước, rượu lạt để uống sau. Tuị bay làm ngược không à. Tại sao rượu ngon đến bây giờ bây mới cho uống”. Thì ra 6 chum nước lã đã thành rượu ngon. Do đâu ? Do phép lạ của Đức Giêsu.
Đức Giêsu đã dứt khoát từ chối không làm phép lạ rồi mà. Tại sao Chúa lại đổi ý ? Tại Đức Mẹ. Tại sao Đức Mẹ đổi được cả ý Chúa ? Không biết. Đó là tài khéo của Đức Mẹ.
Mẹ yêu dấu ? Tại sao Chúa đã dứt khoát không làm phép lạ, mà rồi lại làm. Tại Mẹ khéo năn nỉ hay tại Mẹ khóc nức nở làm Chúa mủi lòng? Cho đến bây giờ bí mật ấy chưa bật mí. Chúng con chỉ biết rằng Mẹ đã lật được thế cờ, đưa gia đình nhà đám hôm đó từ nỗi tuyệt vọng đến niềm hy vọng tuyệt vời.
Chúa yêu Mẹ. Chúa quý trọng Mẹ. Chúa không nỡ để Mẹ buồn. Chúa đã thực hiện phép lạ đầu tiên ngoài ý muốn của Người.Một cách gián tiếp Chúa giới thiệu quyền phép cao cả của Mẹ. Từ đó đến bây giờ Mẹ đã lật thế cờ 180 độ bao nhiêu lần rồi. Chúng con cảm phục Mẹ quá chừng. Chúng con xin tặng Mẹ tước hiệu : “ Nữ Vương lật Thế cờ “.
Lm. Piô Ngô Phúc Hậu
Lm Ngô Hậu - tinvui.org