dongcong.net
 
 

Suy Niệm của Lm Đan Vinh

CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN C
Dcr 12,10-11; 13,1; Gl 3,26-29; Lc 9,18-24

ĐỨC GIÊ-SU LÀ AI ?

I. HỌC LỜI CHÚA

1.TIN MỪNG: Lc 9,18-24
(18) Hôm ấy, Đức Giê-su cầu nguyện một mình. Các môn đệ cũng ở đó với Người, và Người hỏi các ông rằng: “Đám đông nói Thầy là ai? (19) Các ông thưa: “Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả. Nhưng có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, Kẻ khác lại cho là một trong các Ngôn sứ thời xưa đã sống lại”. (20) Người lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Ông Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa”. (21) Nhưng Người nghiêm giọng truyền các ông không được nói điều ấy với ai. (22) Người bảo rằng: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều. Bi các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ. Bị giết chết và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy” (23) Rồi Đức Giê-su nói với mọi người: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (24) Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất. Còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy”.

2.Ý CHÍNH:
Còn lại một mình với các môn đệ, Đức Giê-su đã đặt một câu hỏi và đòi các ông phải xác định lòng tin của mình: “Anh em bảo Thầy là ai?”. Lời tuyên xưng đức tin của Tông đồ Phê-rô đánh dấu một bước ngoặc trong sự nghiệp trần thế của Đức Giê-su: Trong khi dân chúng tiếp tục quan niệm sai lầm về sứ mạng Cứu Thế và nhiều ngừơi đã bỏ Đức Giê-su, thì các môn đệ lần đầu tiên đã công khai nhận Người là Đấng Mê-si-a. Từ đây, Người sẽ thanh luyện lòng tin của Nhóm Mười Hai. Sau khi Phê-rô tuyên xưng đức tin “Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa”, Đức Giê-su liền tiên báo về cuộc thương khó mà Người sắp phải trải qua. Người đòi những ai muốn đi theo Người phải chấp nhận đi con đường thánh giá chật hẹp và leo dốc mà Người sắp trải qua.

3.CHÚ THÍCH:
-C 18-20: +Đức Giê-su cầu nguyện: Tin mừng Lu-ca đã ghi nhận nhiều lần Đức Giê-su cầu nguyện với Chúa Cha. Chẳng hạn: Sau khi chịu phép rửa (3,21); sau khi đám đông lũ lượt tuôn đến nghe giảng và xin chữa bệnh (5,16); trước khi chọn mười hai Tông đồ (6,12); trước khi yêu cầu họ tuyên xưng đức tin (9,18); trước lúc biến hình (9,28); trước khi dạy kinh Lạy Cha (11,1), Đức Giê-su còn dạy cách thức cầu nguyện (18,1; 11,2.9); Người cầu cho Phê-rô (22,32); Người cầu nguyện tại núi Ô-liu (22,41-46) và trên thập giá (23,34-46). +Đám đông nói Thầy là ai? : Đức Giê-su thăm dò dư luận trước khi đòi các môn đệ xác định niềm tin vào Người. Các ông lần lượt thuật lại những điều dân chúng phát biểu về Nguời: Là Gio-an tẩy giả tái sinh, là Ê-li-a, là một Tiên tri thời xưa sống lại (x.Lc 4,18; 7,16; 24,19). +“Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa”: Ba tác giả Tin mừng thuật lại lời tuyên xưng của Tông đồ Phê-rô khác nhau. chẳng hạn: “Thầy là Đấng Ki-tô con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16); “Thầy là Đấng Ki-tô” (Mc 8,29); “Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa” (Lc 8,20). Riêng Lu-ca vì viết Tin mừng cho tín hữu gốc Hy lạp, nên thấy cần phải xác định rõ từ ngữ Do thái Mê-si-a bằng từ Hy ngữ là Ki-tô (Christos), nghĩa là “Đấng Được Xức Dầu”.

  -C 21-22: +Người nghiêm giọng truyền các ông không được nói điều ấy với ai: Môn đệ không được nói Đức Giê-su là Đấng Thiên Sai (Mê-si-a), vì sợ dân chúng hiểu sai vai trò của Người theo nghĩa là một Vua trần thế có sứ mạng chính trị đánh đuổi đế quốc Rô-ma giành độc lập cho đất nước. Phải đợi tới khi Đức Giê-su từ trong cõi chết sống lại, các môn đệ mới được công bố Người là Đấng Ki-tô (x Cv 2,36).+“Con Người phải chịu đau khổ nhiều…”: Đây là lần thứ nhất Đức Giê-su tiên báo về cuộc thương khó của Người. Người sẽ bị kỳ mục, thượng tế và kinh sư là ba thành phần của Thượng Hội Đồng Do thái tại Giê-ru-sa-lem xét xử (x Lc 22,66-71), rồi giải Người sang tòa Tổng trấn Phi-la-tô yêu cầu kết án đóng đinh thập giá (x. Lc 23,1-513-24).

-C 23-24: +“Ai muốn theo tôi”: Theo sau Đức Giê-su nghĩa là làm môn đệ của Người. +“phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”: Cuộc đời của người môn đệ chân chính là phải noi gương Đức Giê-su để từ bỏ mình nghĩa là biết hy sinh quên mình. Rồi vác thập giá mình hằng ngày là đón nhận những đau khổ vất vả do cuộc sống đem lại, sẵn sàng vác thập giá là liều mất mạng sống mình vì Đức Ki-tô và vì Tin mừng. +Muốn cứu mạng sống thì sẽ mất. còn liều mất mạng sống thì sẽ cứu được mạng sống mình: Đây là một điều nghịch lý! Những ai sống theo đam mê của xác thịt thì sẽ mất sự sống đời sau. Còn những ai muốn theo Chúa đến cùng, sẵn sàng chịu mọi thử thách, thiệt thòi mất mát, kể cả mất chính mạng sống mình đời này, thì sẽ được Chúa ban sự sống vĩnh cửu đời sau.

4.CÂU HỎI: 1-Tin mừng ghi nhận Đức Giê-su đã cầu nguyện khi nào? 2-Các Tông đồ cho biết dư luận dân chúng nghĩ gì về Đức Giê-su? 3- Tin mừng ghi lại lời tuyên xưng  đức tin của Tông đồ Phê-rô thế nào? 4-Tại sao Đức Giê-su cấm môn đệ nói cho dân chúng biết Người chính là Đức Ki-tô? 5-Bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày để theo Đức Giê-su nghĩa là gì?

II.SỐNG LỜI CHÚA:
1.LỜI CHÚA: Người lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Ông Phê-rô thưa: Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa” (lc 9,20).

2.CÂU CHUYỆN:
Vào ngày 20 tháng 07 năm 1969, phi hành gia Mỹ là NÊU AM-TRONG (Neil Armstrong) trở thành người đầu tiên đổ bộ lên mặt trăng. Tuy nhiên, ít có ai biết được rằng: một lý do quan trọng giúp cho Am-trong thành công trong việc đổ bộ lên mặt trăng là nhờ Chúa Giê-su, Đấng đã ban sức mạnh và hướng dẫn Am-trong có quyết định sáng suốt khi đang trong tuổi thiếu niên.
Vào năm 15 tuổi, một hôm Am-trong cùng cha cậu đi xe hơi ngang qua một phi trường nhỏ thuộc vùng Ô-hai-ô (ohio), thì đột nhiên cậu trông thấy một chiếc phi cơ trên cao đang chúi mũi xuống mặt đất. Cậu vội hét lên cho cha dừng xe lại và hai cha con lập tức chạy đến lôi chàng phi công trẻ ra khỏi máy bay có nguy cơ bị nổ tung. Viên phi công là một sinh viên mới 20 tuổi đang trong thời kỳ tập lái. Trện đường đến bệnh viện, viên phi công đã chết trên tay của Am-trong. Đêm hôm ấy Am-trong không sao chợp mắt được. Đầu óc cậu vẫn còn bị khủng hoảng do cái chết đau thương của viên phi công. Chính anh Am-trong cũng đang là phi công tập sự lái máy bay, nên sau biến cố này, không biết cậu còn đủ tinh thần để tiếp tục theo học nữa không. Hôm sau, mẹ của Am-trong lo lắng vào phòng thăm con trai. Thấy sổ nhật ký của cậu đang mở sẵn để trên bàn viết. Bà mẹ tò mò đọc và thấy trên trang đầu có mấy dòng chữ hoa: “Những đức tính của Chúa Giê-su”. Ở phía bên dưới, Am-trong đã liệt kê ra một số những đức tính của Chúa mà cậu cần học như sau: “Giê-su không phạm tội. Luôn sống khiêm nhường và có lòng thương xót những kẻ nghèo hèn. Người không ích kỷ và luôn kết hiệp với Chúa Cha”.
Thấy Am-trong có lòng đạo như vậy, hôm sau bà hỏi Am-trong: “Vậy con quyết định có học lái máy bay nữa không? Cậu ta nhìn vào mắt mẹ và trả lời: “Thưa mẹ, con hy vọng nhờ ơn Chúa giúp, con sẽ tiếp tục học bay”.

3.SUY NIỆM:
+ Trong Tin Mừng hôm nay Đức Giê-su đã hỏi các môn đồ: “Anh em bảo Thầy là ai?”. Câu trả lời của Am-trong viết trong nhật ký đơn giản và thực tế: “Đức Giê-su không hề phạm tội. Người luôn khiêm nhưỡng, hay chăm sóc kẻ khó nghèo, có tinh thần vi tha, luôn kết hiệp mật thiết với Chúa Cha ….” Qua đó ta thấy Am-trong đã nhìn vào nội tâm của mình để trình bày nhận thức về Chúa Giê-su.
+ Đức Giê-su là ai?: Mỗi người chúng ta cũng hãy nhìn vào lòng mình để cho biết cảm nghiệm về Đức Giê-su. Cảm nghiệm riêng tư này không ai giống ai. Có lẽ đối với một số người giữ đạo bình dân thì Đức Giê-su là Đấng Cứu Thế đầy quyền năng. Người biết rõ tâm tư và các nhu cầu của lòai người chúng ta và sẵn sàng trợ giúp khi chúng ta kêu cầu. Đối với nhiều người khác: Đức Giê-su là CON ĐƯỜNG duy nhất dẫn đưa lòai người lên trời. Người là THẦY DẠY SỰ THẬT về Thiên Chúa, Người còn là SỰ SỐNG, để ai tin vào Lời Người dạy và năng kết hiệp với Người trong bí tích Thánh Thể sẽ được tham phần vào sự sống đời đời sau này.
+ Ta phải làm gì?: Chúa Giê-su phán: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”. Điều này bụôc mỗi tín hữu chúng ta phải năng tự vấn lương tâm: “Hiện giờ tôi đã là môn đệ của Chúa Giê-su chưa ? Tôi có sẵn sàng vác thập giá là chu tòan việc bổn phận hằng ngày mà theo Chúa hay không? Tôi có từ bỏ cái tôi ích kỷ để sống vị tha bác ái hay không? Tôi có sẵn sàng chia sẽ cơm áo cho những người đói rách bần cùng hay không? Tôi có sẵn sàng hy sinh thời giờ tiền bạc để dấn thân loan báo Tin mừng Nước Trời, và phục vụ người nghèo để nên chứng nhân tình yêu của Chúa Giê-su trước mặt anh em lương dân hay không?

4.THẢO LUẬN: 1-Nếu Đức Giê-su thực là Đấng Cứu Thế quyền năng, thì tại saohiện nay trên thế giới vẫn còn nhiều người đang chịu đau khổ, bệnh tật và bất công? 2-Mỗi người chúng ta phải làm gì để góp phần kiến tạo một Trời Mới Đất Mới bắt đầu từ hôm nay?

5.LỜI NGUYỆN:
-LẠY CHÚA GIÊ-SU. Hôm nay, Chúa cũng hỏi chúng con về lòng tin đối với Chúa và về tình liên đới đối với tha nhân. Chúa đòi chúng con phải xác tín đức tin của mình. Chúa mời chúng con phải đi con đường hẹp leo dốc, là sẵn sàng quên mình, chấp nhận vượt qua mọi đau khổ và thua thiệt gặp phải trong cuộc sống để đi theo Chúa như ông Si-mon Ky-rê-nê trên đường Thánh Giá xưa.
LẠY CHÚA. Xin cho chúng con biết tin yêu phó thác cậy trông vào tình thương và quyền năng của Chúa. Xin cho chúng con luôn biết từ bỏ ý riêng để tìm thánh ý Chúa trong Lời Thánh Kinh, qua các bậc bề trên trong đạo ngòai đời, qua các biến cố may rủi xảy ra trong cuộc sống chúng con... Xin giúp chúng con vui lòng đón nhận tất cả, vì biết rằng đó chính là thánh ý Chúa muốn chúng con phải trải qua để nên giống Chúa và được hạnh phúc Nước Trời đời sau.

X) HIỆP CÙNG MẸ MARIA.-Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.

LM ĐAN VINH
Địa chỉ: www.hskt-hhtm.com 
Email: đinh_van_vang1947@yahoo.com

Lm. Đan Vinh - dongcong.net 6-2010

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)