Ý
nghĩa hy vọng của lễ Giáng Sinh
22-12-2007
Nữ Tu Emmanuelle Cinquin - người Pháp - mùng thượng thọ bách niên ngày 16-11-2007.
Nữ Tu thuộc dòng Sion, một dòng chuyên nghề giáo dục. Nhưng
từ năm 1974, Chị từ giã ghế giáo sư triết học ở Paris, thủ
đô nước Pháp, để dấn thân hoạt động bên cạnh những người
nghèo, chuyên sống nghề bới rác, tại khu ổ chuột ngoại ô
thủ đô Le Caire của nước Ai Cập. Dịp cuối năm, Nữ Tu Emmanuelle
nói về dấu chỉ Hy Vọng của Lễ Giáng Sinh như sau.
Tôi nghe đây đó vang lên những câu nói bi quan:
-
Giáng Sinh là lễ của Hy Vọng thật sao? Với tất cả những vấn
đề khó khăn hiện tại, nạn thất
nghiệp
lan tràn, nền tài chánh eo hẹp và rạng đông báo hiệu một
năm mới đen tối, thử hỏi Giáng Sinh có còn là Lễ của Hy Vọng
nữa
không?
Mặc
dầu nghe than van như thế, tôi vẫn cứ quả quyết:
- Vâng, Giáng
Sinh chính là Lễ của Hy Vọng, bởi vì, Lễ Giáng Sinh nối kết
chúng ta chung quanh một
Hài Nhi.
Mỗi
một hài nhi sinh ra tượng trưng cho cánh cửa mới, bước vào
cuộc sống. Cho dù cuộc sống có đầy dẫy
những đắng cay chua xót, bệnh tật và sau cùng là chết chóc,
cuộc sống vẫn mang nặng gánh Hy Vọng. Chúng ta đâu phải những
tên thầy bói, chuyên nghề tiên báo các sự chẳng lành! Không!
Không! Chúng ta tiếp nhận một hài nhi sinh ra bằng đôi tay
rộng mở, ôm ấp hài nhi vào lòng và chờ đón nụ cười của hài
nhi:
-
Nụ cười của hài nhi là sứ điệp Hy Vọng: hài nhi tin tưởng và
phó thác.
Ước
gì tất cả chúng ta có thể trở nên như con trẻ, giơ tay chờ
đón cái vuốt ve âu yếm và sẵn sàng
trao ban sự dịu dàng. Xét cho cùng, người trẻ, người lớn
và người già, tất cả chúng ta chờ đợi mong mỏi cái gì, nếu
không
phải là được sống trong bầu khí yêu thương đầm ấm? Về điểm
này, chúng ta cũng giống như một trẻ thơ. Niềm hạnh phúc
của một đứa trẻ không phải là bơi lội trong lạc thú nhưng là
sống
trong hơi ấm của tình thương và lòng trìu mến. Tôi từng gặp
những đứa bé nằm trong đống giẻ rách nhưng khuôn mặt đầy
nét tươi vui cũng giống y như những đứa bé nằm trong các chiếc
nôi sang trọng giàu có. Chỉ cần một nụ cười, một cái vuốt
ve
và một nụ hôn, đủ làm cho đứa bé hài lòng sung sướng!
Đây
là bài học Hy Vọng mà hang đá Giáng Sinh cống hiến cho chúng
ta:
- Niềm hạnh phúc trong sự trần trụi, một
Người Nữ nghèo sinh con trong một hang bò lừa, một Hài Nhi
được đặt trong máng rơm .. có thêm sự hiện diện của vài ba
mục đồng nghèo nàn, đơn sơ giản dị. Nhưng tất cả khung cảnh
đó chìm ngập trong ánh sáng chan hòa chen lẫn các bài ca tươi
vui.
Tôi
được hân hạnh mừng một Lễ Giáng Sinh đẹp và ý nghĩa nhất trong
khung cảnh khó nghèo như thế. Hồi
năm 1975, tại khu ổ chuột ở ngoại ô thủ đô Le Caire, người
ta không cử hành Lễ Giáng Sinh nữa. Tôi liền đến gặp Đức
Thượng Phụ Chenouda III và xin ngài chỉ định một Linh Mục đến
dâng
Thánh Lễ Nửa Đêm. Tin vui được loan ra. Mọi người hăng hái
quét dọn rác rưởi. Một vài miếng giẻ rách màu mè được giăng
lên. Ngọn đèn bằng dầu được thắp lên soi sáng đủ một khu
vực nhỏ. Mỗi người cầm trong trong tay một cây nến và mọi khuôn
mặt trông như đẹp hơn ngày thường. Khi tiếng hát Giáng Sinh
cất lên: ”Đấng Cứu Thế đã sinh ra” tức khắc mọi con vật giật
mình thức giấc: lừa kêu be-be, heo kêu ủn-ỉn, gà cồ gáy ò
ó
o o, gà mái kêu tục-tác, tục-tác .. Thật là một bản nhạc
vô cùng độc đáo.
Vị
Linh Mục cử hành Thánh Lễ Giáng Sinh không cần phải dài lời.
Ngài chỉ vắn tắt giải thích câu: ”Vinh
danh THIÊN CHÚA trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện
tâm”. Nếu Đức Chúa GIÊSU giáng trần lần nữa, hẳn Ngài sẽ
đến đây mang theo Sứ Điệp Tình Yêu của Ngài. Vậy chúng ta hãy
cất
tiếng hát vang chúc tụng THIÊN CHÚA.
Thánh
Lễ kết thúc, tôi phân phát cho mỗi người một quả quít và một
chiếc bánh ngọt
nhỏ. Mọi người ôm
hôn và chúc bình an cho nhau. Xong, mỗi người về túp lều
mình, lòng đầy ắp niềm vui Giáng Sinh!
Niềm
vui Giáng Sinh không đến từ bữa tiệc Giáng Sinh có đầy thức
ăn mĩ vị, nhưng đến
từ sự kiện mọi người
cùng nắm tay nhau hát vang lời ca Giáng Sinh, chung quanh
máng cỏ có Đức Chúa GIÊSU Hài Đồng: ”Một Hài Nhi đã sinh ra
cho
chúng ta. Một Người Con đã được ban tặng cho chúng ta”.
...
”Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy
hoàng. Đám người sống trong vùng bóng
tối, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi. Chúa đã ban chứa
chan niềm hoan hỷ, đã tăng thêm nỗi vui mừng. Họ mừng vui
trước nhan Ngài như thiên hạ mừng vui trong mùa gặt, như người
ta
hỷ hoan khi chia nhau chiến lợi phẩm ... Vì một trẻ thơ đã
chào đời để cứu ta, một người con đã được ban tặng cho ta.
Người gánh vác quyền bính trên vai, danh hiệu của Người là
Cố Vấn kỳ diệu, Thần Linh dũng mãnh, Người Cha muôn thưở,
Thủ Lãnh hòa bình. Người sẽ mở rộng quyền bính, và lập nền
hòa
bình vô tận cho ngai vàng và vương quốc của vua Đavít. Người
sẽ làm cho vương quốc được kiên cố vững bền trên nền tảng
chính trực công minh, từ nay cho đến mãi muôn đời. Vì yêu thương
nồng nhiệt, Đức Chúa các đạo binh sẽ thực hiện điều đó” (Isaia
9,1-2/5-6).
(”Le
Figaro”, 24-12-1995)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt - Vietvatican.net