| |
chứng nhân tình yêu
23-6-2008
GIUSEPPE PIERANTONI, MỘT NHA SĨ LẠ THƯỜNG
Tại quảng trường Maccagno vùng Balduina, một khu vực xinh xắn của thủ đô Roma, có phòng mạch của một nha sĩ ngoại lệ, không giống các bác sĩ chữa răng khác chỉ lo sửa nhổ lấy tiền bất kể sự lo sợ của khách hàng. Đó là nha sĩ Giuseppe Pierantoni. Khi thấy một thân chủ ôm bộ răng đau đến phòng mạch, nha sĩ tìm cách trấn an họ trước đã rồi tả tỷ mỉ những biện pháp phải làm để chữa cho họ. Xen lẫn vào đó là vài câu nói đùa, tạo nên bầu khí thoải mái cho cả chủ lẫn khách. Và thế là buổi chữa răng đã diễn ra tốt đẹp.
Nha sĩ Giuseppe Pierantoni sinh trưởng tại Chieti, một thị trấn cách Roma chừng vài trăm cây số, trong một gia đình nghèo. Cha của Giuseppe, vì hoàn cảnh gia đình chật hẹp thiếu thốn, đã phải sang Mỹ làm lụng nhiều năm dài, bỏ vợ con ở quê nhà. Vào năm 1963, cả gia đình dời lên thủ đô Roma sinh sống và đây là một cú khích động khác đối với Giuseppe. Roma rộng mênh mông, khác hản với bầu khí đầm ấm thân thuộc của Chieti là một tỉnh nhỏ.
Lạc lõng trong thủ đô rộng lớn, Giuseppe buồn bã lắm vì không có bạn hữu thân thiết. Trong hoàn cảnh mới này, Giuseppe chỉ biết tựa vào những giá trị căn bản kytô mà cha mẹ để bồi đắp trong tâm hồn con cái trong nhà suốt bao nhiêu năm qua và dồn mọi sức lực vào việc học hành. Khi chọn ngành nha sĩ, Giuseppe ấp ủ trong hồn mộng ước sang Phi châu sống đời thừa sai phục vụ. Nhưng rồi hoàn cảnh đẩy đưa, không bao giờ Giuseppe thực hiện được mộng ước nói trên.
Thập niên 70, nha sĩ Giuseppe quen biết với Tanino, một thành viên phong trào Tổ Ấm, đến từ thành Fontem bên Camerun. Từ các giao tiếp với Tanino và phong trào Tổ Ấm, ước vọng buổi thiếu thời lại sống lại mạnh mẽ hơn trước trong tâm hồn nha sĩ, nhưng với xác tín rằng công cuộc phục vụ hữu hiệu có thể thực hiện được ngay tại nơi đây, trong chính nghề nghiệp của mình, bằng cách thức đơn sơ là theo gương Chúa Kytô, yêu thương săn sóc những người tha nhân anh chị em đồng loại của mình. Nha sĩ hóm hỉnh thuật lại câu chuyện nghe kể hồi còn đi học tiểu học đã để lại một ấn tượng sâu sa trong đầu óc mình như sau: Một hôm, thầy giáo lớp tôi kể lại câu chuyện một người lính thật đặc biệt, luôn luôn trình diện nhận lời thi hành công vụ bề trên đòi hỏi một cách đơn sơ, mặc dù công vụ có khiêm hạ, khó khăn hay nguy hiểm đến chừng nào đi nữa. Người lính trẻ ấy luôn luôn tươi cười xung phong tình nguyện đi trước mọi người khác đến độ được mệnh danh là ”Tôi đi”. Cho đến ngày kia, khi thượng cấp cần người xung phong thực hiện một sứ vụ cực kỳ nguy hiểm, người lính trẻ vẫn can đảm thưa ”Tôi đi”, mặc dù đây là một sứ vụ ra đi không hẹn ngày về. Và quả thật, người lính trẻ không trở về nữa. Anh đã ngã gục trên chiến trường. Cái chết của người lính trẻ đã để lại ấn tượng sâu xa trong tâm hồn tôi và thúc đẩy tôi đi theo kiểu mẫu sống của anh, quảng đại hy sinh phục vụ tha nhân bằng cách vâng theo thánh ý Chúa.
Nha sĩ Giuseppe Pierantoni thuật lại một biến cố xảy ra hồi tháng hai năm 1998 như sau: Lúc ấy là khoảng 7 giờ chiều, phòng mạch đã hết khách và chỉ còn có một mình tôi loay hoay dọn dẹp những thứ cuối cùng trước khi ra về. Bỗng chốc, có tiếng chuông gọi cửa. Chưa kịp mở thì cánh cửa bật tung, hai tên bất lương vạm vỡ, che một nửa mặt ập vào phòng mạch. Một tên đóng ập cửa, đấm vào mặt tôi một cú trời giáng làm tôi bật ngã đập đầu vào tường sau lưng, rồi chĩa súng vào họng tôi. Tên kia lục lọi trong các ngăn tủ. Lúc ấy, tôi không hề tự hỏi có phải là súng thật hay không? Tôi chỉ nghĩ đến vợ con, đến niềm đau khổ của họ khi tôi khuất bóng. Tôi không hề lo sợ vì tôi xác tín mình ở trong tay Chúa.
Hai tên bất lương thay phiên nhau lục lọi những chẳng kiếm được gì. Chúng xấn lại bên tôi, đòi đồng hồ đeo tay. Nhưng tôi chẳng bao giờ đeo cả. May thay, tôi có vài trăm ngàn đồng trong ví tiền. Khi giật ví moi tiền, một tượng ảnh Chúa chịu nạn rơi ra từ ngăn ví. Cả hai tên cướp cạn lẫn tôi đều nhìn tượng ảnh nằm im trên đất và hình như một cái gì đó đã thay đổi trong ánh mắt hai tên cướp. Tượng ảnh Chúa chịu nạn giúp tôi lấy lại can đảm, nói với bọn này: Các ông muốn lấy gì thì cứ lấy, rồi đi đi. Hai kẻ cướp móc lấy tiền, rồi bỏ đi. Trước khi ra khỏi cửa, họ còn ngoái đầu lại nói: Người ta cho chúng tôi tin sai lầm. Tôi thở phào tạ ơn Chúa được thoát nạn nhờ tượng ảnh Chúa chịu nạn che chở. Một lần nữa xác tín trong tôi, không có gì xảy ra cách tình cờ nhưng tất cả đều có Chúa quan phòng, được củng cố thêm phần vững chắc.
MAIANH (...750)
LÒNG NHÂN LÀNH CỦA ĐỨC MẸ FATIMA
21-6-08 Tôi - phụ nữ Đức - kết hôn với một tín hữu Công Giáo Bồ Đào Nha. Sau khi hiền phu qua đời, bà con bên chồng mời tôi mang đứa con gái nhỏ 5 tuổi, trở về Bồ Đào Nha, để cô bé học biết ngôn ngữ của thân phụ. Tôi hân hoan chấp nhận lời mời.
Tại quê chồng, tôi được gia đình tử tước De Caleiro tiếp đón nồng hậu trong dinh thự ở Donro. Bà chị họ chồng tôi có 4 đứa con - tuổi tác suýt soát con gái nhỏ tôi - nên cô bé học tiếng Bồ rất nhanh, nhờ chơi đùa với mấy anh chị em họ. Nhưng cuộc sống êm đềm tốt đẹp không kéo dài lâu. Bệnh đậu lào đổ ập trên vùng, gieo chết chóc trong các gia đình.
Dinh thự gia đình chúng tôi xem ra an toàn cho đến ngày đứa con gái nhỏ của tôi mắc chứng bệnh khủng khiếp ấy. Chúng tôi tức tốc dời cô bé đến căn phòng biệt lập gần nhà nguyện của dinh thự. Không thể nào tìm ra y tá, vì ai ai cũng sợ lây phải chứng bệnh hiểm nghèo! Tôi đành một mình săn sóc cho con, túc trực ngày đêm bên giường con. Nhờ ơn THIÊN CHÚA, tôi không ngã bệnh. Con bé mỗi ngày một kiệt sức. Bằng mọi cách, tôi phải cứu sống con. Tôi cho mời một bác sĩ trẻ tuổi nhưng nổi tiếng người Pháp, từ thủ đô Paris đến.
Bà chị họ nói với tôi là chị cùng mấy đứa con làm tuần chín ngày kính Đức Mẹ Fatima, xin Đức Mẹ MARIA cứu sống con bé. Chị mời tôi cùng hiệp ý với gia đình chị. Tôi không tin mà cũng không hề để ý đến Đức Mẹ Fatima, nhưng tôi chấp nhận đề nghị và bằng lòng làm tuần chín ngày nơi nhà nguyện cạnh phòng con tôi. Trong khi đó thì sức khoẻ của con bé bước vào tình trạng vô cùng tuyệt vọng. Các ngón tay đã tím xanh. Con bé không ăn uống gì và nằm im bất động. Cả hai bác sĩ chữa chạy cho cô bé cũng bó tay và khuyên tôi chuẩn bị đón nhận một thử thách nặng nề. Trước khi từ biệt, cả hai vị hứa sẽ trở lại sáng hôm sau, nhưng không chắc cô bé có qua khỏi đêm nay không!
Quý vị có thể đoán được tâm tình rối loạn của tôi khi nghe câu tuyên bố này! Tôi đã mất một người chồng yêu dấu, một người chồng có quả tim vàng! Giờ đây đứa con gái duy nhất - bảo ảnh, bảo chứng tình yêu của chồng - đang lâm nguy! Trong cơn tuyệt vọng, tôi liền chạy đến nhà nguyện. Bấy giờ là mùa đông. Tôi quỳ sụp xuống và tha thiết kêu xin Đức Mẹ MARIA cứu đứa con gái nhỏ. Tôi hứa với Đức Mẹ là nếu con bé khỏi bệnh, tôi sẽ dâng hiến con cho Đức Mẹ và sẽ đi hành hương về đồi Cova-da-Ira, nơi Đức Mẹ hiện ra với ba trẻ chăn chiên làng Fatima. Tôi ở lại nhà nguyện thật lâu, không biết mấy tiếng đồng hồ, cho đến khi toàn thân rã rời thấm lạnh, tôi mới rời nhà nguyện.
Tôi trở về phòng của con. Vừa mở cửa phòng, tôi ngạc nhiên thấy con bé đang nhảy nhót trên giường. Con bé nói:
- Má đi đâu mà lâu dữ vậy? Con đói quá, Má cho con cái gì để ăn đi!
Tôi tìm cách đặt con bé nằm xuống, bụng nghĩ thầm:
- Con bé gần chết nên nói sảng đây!
Nhưng con bé tiếp tục nói:
- Con lành bệnh rồi! ”Mẹ THIÊN CHÚA Fatima” bảo con như thế!
Sáng hôm sau, tôi nhờ bà chị họ mời hai bác sĩ đến. Vừa trông thấy họ, Margarida - tên con gái tôi - vui vẻ chào hai người, đặc biệt, cô bé nói với vị bác sĩ của gia đình:
- Bây giờ Bác nhớ cho cháu con búp bê mà Bác hứa, nếu cháu lành bệnh. Cháu muốn đi chơi với mấy anh chị em họ của cháu. Cháu khỏi bệnh rồi. ”Mẹ THIÊN CHÚA Fatima” nói với cháu như thế, khi Má cháu bỏ cháu một mình trong phòng.
Vị bác sĩ già nghiêm khắc nhìn tôi và nói:
- Bà phải nói thật bà đã làm gì cho con bé đêm vừa rồi? Bà mời một tên phù thủy đến chữa bệnh phải không?
Nghe thế, tôi nổi giận hét lớn:
- Sao bác sĩ lại có tư tưởng lạ kỳ đối với một người Đức như tôi? Những người Bồ Đào Nha đồng hương của bác sĩ, có bao giờ ngây thơ đến độ đi cầu cứu với các tên phù thủy không? Hẳn là không, phải không?
Vị bác sĩ lão thành lắc đầu nói:
- Con của bà hấp hối, giờ đây bỗng dưng trở lại bình thường. Một sự kiện không thể giải thích theo khoa học!
Nghe thế, tôi kể lại tất cả những gì xảy ra trong đêm vừa qua. Nghe xong, vị bác sĩ già, quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa nói:
- Một phép lạ cả thể đã xảy ra. Chúng ta hãy cùng dâng lên Đức Mẹ Fatima lòng biết ơn sâu xa của chúng ta!
... ”Đức Chúa là Vua, là Đấng cứu chuộc Israel, và là Đức Chúa các đạo binh, Người phán thế nầy: Ta là khởi nguyên, Ta là cùng tận; chẳng có thần nào hết, ngoại trừ Ta. Ai được như Ta, người ấy cứ lên tiếng, cứ kể ra và trình bày cho Ta xem những gì đã xảy ra từ thời cổ đại, khi Ta tạo dựng loài người. Và những gì sẽ xảy đến, cứ kể ra đi. Đừng run, đừng sợ. Ta đã chẳng cho ngươi nghe từ thưở nào, đã chẳng báo cho ngươi biết đó sao? Chính các ngươi là nhân chứng của Ta. Hỏi có thần nào khác, hỏi có núi đá nào khác, ngoại trừ Ta? Ta biết chắc là không” (Isaia 44,6-8)..
(Albert Pfleger, ”FIORETTI DE LA VIERGE MARIE”, Mambré Editeur, Paris 1992, trang 41-44)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt - Vietvatican.net
|
|
|