Tình
là cõi phúc ... tu là ơn trên
08-12-2007
Đúng thế! Tu là Ơn trên, là Hồng Ân đến từ THIÊN CHÚA. Hồng Ân THIÊN CHÚA cùng
với chọn lựa của con người: đó là Ơn Gọi tận hiến. Mỗi Ơn
Gọi trải qua tiến trình cầu nguyện liên lĩ và đạt đến mức
độ trưởng thành nhân bản. Ơn Gọi tận hiến nhân-cách-hóa bằng
phương thức đặc thù tùy theo phong độ của từng người: mỗi
người được kêu gọi đích danh. Mỗi Ơn Gọi là câu chuyện tình
yêu hy-hữu. Sau đây là con đường Ơn Gọi của nữ tu Ý dòng
Phan-Sinh Đức Mẹ Vô Nhiễm.
Câu chuyện Ơn Gọi của tôi có thể đồng hóa với dụ ngôn Con Chiên Lạc (Luca 15,4-7).
Chỉ có sự khác biệt duy nhất là không những tôi tự ý lìa xa
đàn chiên mà còn vô tình tiến đến bờ vực thẳm và lao đầu xuống,
nếu không có sự can thiệp diệu kỳ của Hiền Mẫu MARIA Thiên
Quốc.
Cho
đến năm 21 tuổi, tôi trải qua quãng đời an lành hạnh phúc.
Tôi là công-chúa-cưng của Ba, là tiểu-quản-gia
của Má, là sinh viên gương mẫu của các giáo sư và là kẻ hoạt
náo giúp vui cho các lễ hội giữa bạn bè. Thế nhưng mọi sự
đảo lộn hết khi tôi đính hôn. Cuộc đính hôn gặp cản trở ngay
từ
bước đầu, gieo rắc chia rẽ và tạo bầu khí bất hòa trong gia
đình. Thế là đau khổ đi vào cuộc đời tôi khiến tôi nổi loạn,
đâm ra nói dối và tìm các thỏa hiệp dàn xếp. Sau cùng, tôi
đánh mất Đức Tin.
Từ
cô gái ”thiên thần” của gia đình tôi biến thành con ”rắn dữ”
sẵn sàng phun ”nọc độc” cho bất cứ
ai dám mon men đến gần! Tôi cảm thấy bất hạnh và xem mọi
người như kẻ thù, kể cả THIÊN CHÚA.
Một
ngày, tôi vào phòng đóng kín cửa lại rồi khóc. Tôi cầm trong
tay bức tượng nhỏ
Đức Chúa GIÊSU với
dụng ý đập vỡ tan tành. Tôi thưa với Chúa:
- Chúa không hiện
hữu và nếu có thì Chúa không hề chăm sóc con .. nên con oán
hận Chúa!
Nói
xong câu ấy, tôi bật lên khóc nức nở, khóc như mưa! Tôi siết
chặt bức tượng nhỏ Đức Chúa GIÊSU
vào ngực, rồi đặt lại chỗ cũ.
Chỉ
sau này ... vâng, chỉ mãi sau này, tôi mới hiểu rằng, không
những Chúa yêu thương tôi
mà còn yêu
thương cách đặc biệt khi Ngài cho phép mọi sự xảy đến khiến
tôi phải đau khổ. Chỉ bằng phương cách ấy Ngài mới tách tôi
ra khỏi mọi sự và mọi người để tôi hoàn toàn thuộc về Ngài
và mãi mãi thuộc về Ngài ..
Thời
gian trôi qua và bầu khí gia đình mỗi ngày một căng thẳng đến
độ tôi quyết định dọn
đi sống nơi
khác. Tôi trình bày thẳng với thân phụ tôi. Quyết định quá
đột ngột làm Ba tôi bị ”cú sốc đứng tim”. Ba tôi thoát chết
nhưng sau tai nạn ấy, tôi không dám đả động đến chuyện ra
ở riêng nữa. Sau đó, lần đầu tiên, tôi mừng sinh nhật bên ngoài
mái ấm. Trở về nhà, tôi báo cho Má biết tôi đã dọn vali ra
ở riêng. Đáp lời tôi, Má thông báo cho tôi hay: Má vừa khám
phá ra chứng ung thư ác tính và phải vào nhà thương ngay.
Tôi
như người mất hồn .. Từ cú đứng tim của Ba sang chứng ung
thư ác tính của Má chỉ vỏn vẹn 3 tháng!
Lễ Phục Sinh cùng năm đó Má tôi bày tỏ ước muốn hành hương
Thánh Địa. Ban đầu tôi quyết liệt từ chối nhưng rồi lại chấp
thuận cùng đi với gia đình.
Ngày
nay, khi hồi tưởng chuyến hành hương ấy, tôi hết lòng tri ân
THIÊN CHÚA. Chuyến hành
hương khai
mào cho cuộc sống lại của linh hồn tôi. Đoàn hành hương gồm
khoảng 50 người, trong đó các Linh Mục và nữ tu mặc áo màu
xám nhẹ xanh da trời. Đó là cuộc gặp gỡ và tiếp xúc đầu tiên
của tôi với các tu sĩ Phan-Sinh Đức Mẹ Vô Nhiễm. Chính Đức
Mẹ MARIA dùng các vị tận hiến này để đánh tan giá lạnh và
hận thù chất chứa trong lòng tôi .. Tôi cảm thấy thật ân hận
về
tội lỗi tôi phạm mất lòng Chúa và gây đau khổ cho tha nhân.
Tôi quyết định đi xưng tội nơi Đền Thờ Mộ Thánh.
Sau
chuyến hành hương phúc lành ấy, tôi quyết định thay đổi lối
sống.
Nhưng bằng cách nào đây? Tôi
đã ngụp lặn trong bóng tối quá lâu, giờ đây ánh sáng mặt
trời biến mất! May mắn thay, một nữ tu khuyên tôi gặp và nói
chuyện
với một Linh Mục. Tôi làm theo lời khuyên của Chị và vị Linh
Mục trở thành Cha Linh Hướng của tôi. Tôi thành tâm thống
hối trở về cùng Tình Yêu THIÊN CHÚA.
Một
thời gian sau, tôi được hồng phúc hành hương Fatima. Trong
thinh lặng của nơi
chốn thánh thiêng,
cùng với các buổi lần hạt Mân Côi chung và khi suy niệm lời
Đức Mẹ nhắn nhủ ba trẻ chăn chiên: Cầu nguyện và làm việc
đền tội bỗng như thực hiện trong tôi lời Kinh Thánh nơi Sách
Tiên
Tri Hô-Sê rằng: ”Bởi thế, này Ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào
sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình” (2,16).
Lời
đó như tấm màn che được kéo khỏi đôi mắt khiến tôi trông thấy
rõ ràng
cuộc sống của tôi khi so sánh
với cuộc sống của ba trẻ Fatima. Ba trẻ mặc dầu tuổi còn
nhỏ, nhưng tâm hồn ngây thơ trong trắng đã mau mắn đáp lời
kêu gọi
của Đức Mẹ: Làm việc đền tội, hy sinh, chấp nhận đau khổ
vì Tình Yêu THIÊN CHÚA và Đức Mẹ MARIA để cứu rỗi các linh
hồn.
Còn tôi, tôi làm hoen ố linh hồn với tội lỗi! Vậy tôi còn
chờ đợi gì mà không đền bù tội lỗi, yêu mến THIÊN CHÚA và tha
nhân?
Sau
lần hành hương Fatima, tôi quyết định lần hạt Mân Côi mỗi ngày
và thay đổi cách ăn mặc. Tôi lột bỏ
mọi thứ nữ trang xa xỉ và ăn mặc đơn sơ giản dị. Tôi giới
hạn các buổi đi chơi với bạn bè và tránh hẳn việc đến các nơi
đàn
ca nhảy nhót .. Bao nhiêu đó chưa đủ, đến phiên Cha Linh
Hướng gợi ý cho tôi chọn nếp sống tu dòng.
Thế
nhưng, nguyên ý tưởng Tu Viện đủ làm tôi hoảng sợ. Đối với
tôi, tu viện giống
cái nhà tù! Vậy thì
làm sao tôi có thể sống trong Tu Viện??? Nhưng rồi cuối cùng
tôi cũng làm một cuộc thử nghiệm. Tôi dọn đồ và xách va-li
đến xin trọ một thời gian - gọi là để tra cứu - nơi Tu Viện
các Nữ Phan-Sinh Đức Mẹ Vô Nhiễm. Tuần lễ đầu tôi hoàn toàn
khép kín trong phòng riêng. Sang tuần thứ hai tôi mới tham
dự vào cuộc sống Cộng Đoàn. Tôi bắt đầu đọc Cuốn Tự Thuật
của thánh nữ Marguerite-Marie Alacoque (1647-1690) trong nhà
nguyện
có đặt Mình Thánh Đức Chúa GIÊSU. Lời Đức Chúa GIÊSU phán
với thánh nữ khiến tôi hiểu rằng có một TÌNH YÊU vô biên rộng
lớn
gấp muôn vạn lần thứ tình yêu nhỏ bé mà một thụ tạo có thể
cảm nghiệm được. Đó là TÌNH YÊU vĩnh cửu mà linh hồn tôi
hằng khao khát. Thời gian trọ trong Tu Viện kéo dài 3 tháng.
Trở
về nhà, tôi bắt đầu nhung nhớ bầu khí thánh thiêng và cuộc
sống huynh đệ của Tu Viện .. Ngày
22-5, lễ kính thánh nữ Rita thành Cascia (1381-1457) và cũng
là lễ bổn mạng của tôi, các Nữ Tu mời tôi đến mừng lễ chung
với Các Chị. Tôi nhận lời và dự định chỉ ở lại Cộng Đoàn
khoảng 2 ngày. Nào ngờ, tôi ở lại Cộng Đoàn mãi mãi.
Tôi
chào đời 8-1 cùng ngày sinh với thánh Massimiliano-Maria Kolbe
(1894-1941).
Tôi chết cho đời 14-8
cũng cùng ngày tử với thánh nhân. Từ nay tôi thuộc về đại
gia đình Phan-Sinh Đức Mẹ Vô Nhiễm để được tái sinh nơi cung
lòng
của Đấng được ca tụng là ”Không hề dính vết bợn nhơ - Tota
Pulchra es, MARIA”. Thật thế, tôi bắt đầu một cuộc sống mới.
...
"Có điềm lớn xuất hiện trên trời: một người Phụ Nữ, mình
khoác mặt trời, chân đạp mặt trăng,
và đầu đội triều thiên 12 ngôi sao. Bà có thai, đang kêu
la đau đớn và quằn quại vì sắp sinh con. Lại có điềm khác xuất
hiện trên trời: đó là một con rồng lớn, đỏ như lửa, có 7
đầu
và 10 sừng, trên 7 đầu đều có vương miện. Đuôi nó quét hết
một phần ba các ngôi sao trên trời mà quăng xuống đất. Rồi
con rồng đứng chực sẵn trước mặt người Phụ Nữ sắp sinh con,
để khi Bà sinh xong là nó nuốt ngay Con Bà. Bà đã sinh được
một Người Con, một Người Con Trai, Người Con này sẽ dùng
trượng sắt mà chăn dắt muôn dân. Con Bà được đưa ngay lên THIÊN
CHÚA,
lên tận ngai của Người. Còn người Phụ Nữ thì trốn vào sa
mạc; tại đó THIÊN CHÚA đã dọn sẵn cho Bà một chỗ ở, để Bà được
nuôi
dưỡng ở đó, trong vòng một ngàn hai trăm sáu mươi ngày.
Bấy
giờ có giao chiến trên Trời: Thánh Thiên Thần Micae và các
Thiên Thần của Người giao chiến với con Mãng-Xà. Con
Mãng-Xà cùng các thiên thần của nó cũng giao chiến. Nhưng
nó không
đủ sức thắng được, và cả bọn không còn chỗ trên Trời nữa.
Con Mãng-Xà bị tống ra, đó là Con Rắn xưa, mà người ta
gọi là ma
quỷ hay Satan, tên chuyên mê hoặc toàn thể thiên hạ. Nó
bị tống xuống đất, và các thiên thần của nó cũng bị tống xuống
với nó. Và tôi nghe có tiếng hô to trên Trời:
"THIÊN
CHÚA chúng ta thờ giờ đây ban ơn cứu độ, giờ đây biểu dương
uy lực với vương quyền, và Đức Kitô của Người, giờ đây cũng
biểu dương quyền bính” (Khải Huyền 12, 1-10).
(”Il
Settimanale di Padre Pio”, 3 Giugno 2007, n.22, Anno VI, trang
20-23)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt - Vietvatican.net