YÊU
MẾN HỘI THÁNH VÀ CON NGƯỜI
17-1-2008
Ngày 16-2-1994, Đức Hồng Y Francois Marty, nguyên Tổng Giám Mục giáo phận Paris,
thủ đô nước Pháp, đã tử nạn xe hơi tại Villefranche-de-Rouergue,
hưởng thọ 90 tuổi.
Đức Hồng Y Marty chào đời ngày 18-5-1904 trong một gia đình Công Giáo làm nghề
nông. Năm 1952, ngài được Tòa Thánh bổ nhiệm làm Giám Mục giáo
phận Saint-Flour, rồi làm Tổng Giám Mục giáo phận Reims. Đức
Hồng Y từng giữ chức vụ Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Pháp trong
10 năm, và làm Tổng Giám Mục Paris trong vòng 13 năm, từ 1968
cho đến khi về hưu vào năm 1981.
Khi báo tin Đức Hồng Y Francois Marty
từ trần, Hội Đồng Giám Mục Pháp cùng lúc phổ biến chúc thư
tinh thần của Đức Cố Hồng Y. Chúc thư viết ngày 15-8-1984,
tức năm Đức Hồng Y Marty mừng 80 tuổi. Chúc thư biểu lộ tâm
tình dạt dào yêu mến Giáo Hội Công Giáo và yêu mến con người.
Sau đây là nguyên văn chúc thư.
Tôi muốn chết trong Đức Tin Công Giáo
của Giáo Hội Roma. Giáo Hội là ánh sáng soi dẫn mọi chặng đường
cuộc đời tôi.
Tôi tin với trọn tâm hồn tôi:
- nơi THIÊN CHÚA là Cha, Đấng nhân hậu và từ bi,
- nơi Đức Chúa GIÊSU KITÔ, Con THIÊN CHÚA, sinh bởi Đức Trinh
Nữ MARIA,
- nơi Đức Chúa Thánh Thần, Đấng bảo đảm ơn gọi cũng như trợ
giúp thừa tác vụ linh mục và giám mục của tôi,
- nơi Giáo Hội Công Giáo mà tôi yêu mến như chính mẹ ruột tôi.
Giáo Hội đã cho tôi tham gia sứ mệnh của
Giáo Hội, trong một thế giới cần được loan báo Tin Mừng. Cùng
với Giáo Hội, tôi yêu mến tất cả mọi người. Tôi ước muốn làm
chứng trước mặt mọi người về Tình Yêu THIÊN CHÚA. Tôi yêu mến
tất cả các vị Giáo Hoàng. Tôi đặc biệt gắn bó với Đức Thánh
Cha Gioan Phaolo II, ngài đã đến viếng thăm tôi như một người
anh em tại Paris. Tôi vẫn cầu nguyện cho ngài. Tôi được hân
hạnh quen biết 5 vị Giáo Hoàng trong thời gian tôi thi hành
chức vụ Giám Mục. Tôi bày tỏ lòng ghi ơn đối với sự nâng đỡ
và lòng tin tưởng các ngài dành cho tôi. Công Đồng Chung Vatican
II thực sự là một biến cố trọng đại cho cuộc đời tôi. Công
Đồng mang lại cho tôi ánh sáng và niềm an ủi. Lúc nào cũng
có nghĩa vụ phải chu toàn.
Tôi xin cám ơn tất cả những ai đã giúp
tôi trong cuộc sống; họ rất đông đảo, nổi tiếng hay vô danh.
Nhiều người đã tháp tùng tôi trong ơn gọi và trong thừa tác
vụ thánh của tôi. Tôi hết sức thán phục trước cách thức THIÊN
CHÚA dùng để làm cho tôi tiến bước. Gia đình tôi, các Linh
Mục, các tu sĩ nam nữ, các tín hữu Kitô vững vàng và hăng say
hoạt động tông đồ, các bệnh nhân, và nhất là, các anh em Giám
Mục của tôi, tất cả đều là những tôi tớ biết lắng nghe tiếng
THIÊN CHÚA nói với tôi trong Giáo Hội của Ngài. Đôi khi khó
nhận ra điều này. Nhờ gương sống, lời nói, lời khuyên, sự hợp
tác, nhưng có lẽ, nhất là nhờ lời cầu nguyện, mà mọi người
giúp tôi trở thành tín hữu Kitô, rồi thành Linh Mục và Giám
Mục. Đức Chúa GIÊSU KITÔ đã nói với tôi: ”Hãy theo Thầy”. Đến
phiên mình, trọn cuộc sống tôi, tôi muốn nói với người khác:
”Hãy theo Chúa”.
Tôi chu toàn trách vụ trong cầu nguyện.
Tôi cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, cho các anh em Giám Mục và
Linh Mục của tôi, cho các tu sĩ nam nữ, cho tất cả những ai
muốn trở thành tông đồ. Tôi cầu cho ơn gọi, cho giới trẻ mà
lòng quảng đại của họ luôn khích lệ tôi. Tôi cũng cầu cho những
người đau ốm và những ai chăm sóc họ. Tôi cầu cho các giáo
phận Rodez, Saint-Flour, Reims và Paris, là những giáo phận
tôi từng coi sóc. Tôi cũng không quên cầu cho Giáo Đoàn Linh
Mục thợ của Pháp, mà hai lần tôi làm giám chức coi sóc và vẫn
thường nhắc tôi hướng về những người ở xa.
Trước Mình Thánh Chúa, tôi thường cầu
theo ba ý chỉ chính. Thứ nhất, cầu cho các gia đình, thứ hai,
cho hòa bình và thứ ba, cầu cho việc san sẻ các tài sản vật
chất cũng như tinh thần. Các trách vụ của tôi cũng thường cho
tôi có dịp gặp giới chức chính quyền, do đó tôi cũng cầu nguyện
cho họ.
Mọi tội nhân đều là anh em của tôi, tôi
yêu mến họ. Như người trộm lành, chúng ta đợi chờ sự sống lại
và đời sống về sau. Tôi xin lỗi tất cả những ai tôi đã làm
mất lòng, thất vọng hay làm gương xấu, nhất là những người
bé nhỏ và nghèo nàn. Tôi cũng xin lỗi về tất cả những gì tôi
thiếu sót không làm và tất cả những gì tôi làm sai. Tôi cũng
muốn bày tỏ lòng tha thứ đối với tất cả những ai nghĩ rằng
đã làm tôi buồn hoặc làm hại tôi; nói đúng ra, tôi không tích
trữ lòng buồn giận ai cả.
80 tuổi, quả đã là một thành tích. Tôi
không biết chặng đường còn lại sẽ dài bao nhiêu. Chỉ mình THIÊN
CHÚA biết. Tôi cầu mong rằng, khi nào tôi đau thì bạn hữu sẽ
giúp tôi can đảm chịu bệnh.
Tôi muốn lễ an táng tôi diễn ra thật đơn
giản, không đặt hoa cũng không vòng hoa; quan tài tôi xin đặt
trên nền đất, hai bên có hai cây nến, nhắc nhở linh hồn bất
tử và thân xác sẽ sống lại. Trong Thánh Lễ an táng, xin các
vị chủ tế và những người tham dự cầu nguyện cho tôi. Tôi xin
cám ơn tất cả về lòng bác ái này. Xin tang lễ kết thúc bằng
một kinh nguyện dâng lên Đức Mẹ MARIA. Suốt đời tôi, tôi đã
tận hiến cho Đức MẸ.
Xin an táng tôi cạnh Song Thân tôi nơi
nghĩa trang Pachins. Sau THIÊN CHÚA thì Cha Mẹ là những tôi
tớ đầu tiên của ơn gọi của tôi.
Khi nào Chúa muốn và như Chúa muốn. ”Không
phải ý con, nhưng là ý Cha”.
Ký tên. Hồng Y Francois Marty.
... ”Lòng con chẳng dám tự cao, mắt con
chẳng dám tự hào, Chúa ơi! Đường cao vọng, chẳng đời nào bước,
việc diệu kỳ vượt sức, chẳng cầu. Hồn con, con vẫn trước sau
giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình. Như trẻ thơ nép mình
lòng mẹ, trong con, hồn lặng lẽ an vui. Cậy vào Chúa, Israel
ơi, từ nay đến mãi muôn đời muôn năm” (Thánh Vịnh 131).
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt - Vietvatican.net