Thứ Hai trong tuần thứ Nhất Mùa Chay
Lv 19:1-2,11-18; Tv 19:8,9,10,15; Mt 25:31-46
Cho đi là còn mãi
Tin Mừng hôm nay tập trung về diễn tiến trong cuộc phán xét chung. Đây là quang cảnh thu gọn của cuộc đại phán xét. Cuối bài giảng của Chúa Giêsu trong Tin Mừng Matthêu từ chương 5 đến hết chương 7, Thánh sử đã loan báo về sự phán xét đối với những môn đệ chân chính và khẳng định Đức Tin KiTô Giáo là một hành động được tóm tắt bằng Tình Yêu đối với tha nhân.
Dụ ngôn về “ cuộc phán xét chung” là một trong chuỗi dụ ngôn có nội dung nói lên cách thức chuẩn bị biến cố cánh chung như thế nào và sự tỉnh thức Chúa đòi hỏi mỗi người.
Thánh Matthêu đã nhấn mạnh đến những khía cạnh đáng thương nhất mà người nghèo phải gánh chịu đó là: đói, khát, khách lạ, trần truồng, đau yếu, ngồi tù. Điều họ cần không phải là cái gì cao sang mà đó chỉ là một chén cơm, một ly nước lã, một chỗ nghỉ chân, một manh áo rách, một viên thuốc hay một lời hỏi thăm.
Vì vậy, chúng ta đừng do dự khi mở rộng lòng mình với mọi người. có những lúc, chỉ một ánh mắt trìu mến, một nụ cười thân thiện, hay một câu nói ấm lòng cũng đủ chắp cánh cho một trái tim. Trong dụ ngôn người Samari nhân hậu, mặc dù chỉ là một người khách ngoại kiều qua đường nhưng sự chăm sóc đó nói lên tình yêu không biên giới, tình yêu vô vị lợi. Thánh Vinh Sơn, tấm gương phục vụ và yêu thương được thể hiện rõ nét qua cuộc đời và linh đạo của ngài khi ngài dành phần lớn thời gian, công sức, tâm huyết để theo đuổi một lý tưởng phục vụ người nghèo mà ngài ấp ủ.
Câu 31 mở đầu việc ngự đến trong vinh quang của Con Người có các Thiên Thần theo sau hầu hạ. Trước mặt Con Người là một đám đông hỗn độn gồm cả chiên lẫn dê. Và chính Con Người sẽ là người phân xử, tách biệt và lựa chọn: chiên ở bên này và bên kia là dê. Ở câu 32, tác giả đã nêu lên sứ vụ mục tử của Con Người. Người hiểu rõ và biết được sự khác nhau giữa chiên và dê. Đây là lúc vị mục tử sẽ phân loại bầy chiên dê hỗn tạp này, trong uy quyền và công bằng trong xét xử. Tiêu chuẩn của việc phân loại dựa trên lòng yêu mến của thần dân đối với Vua là cách đối xử của họ với anh em mình ( c.40 và 45). Phần thưởng hay hình phạt đều dựa trên cách đối xử ấy.
Mở đầu lời nói mà Đức Vua dành cho những người thuộc bầy chiên mà Người chăn dắt rằng: “ Những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từthuở tạo thiên lập địa ( c. 34). Cách xưng hô của Đức Vua đủ cho chúng ta biết những người bên phải là người được Chúa Cha tuyển chọn và yêu thương. Họ được chúc phúc “ vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho Ta ăn; Ta khát, các ngươi đã cho Ta uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm. ( c. 35-36). Đức Vua kể hàng loạt việc tốt, việc lành mà họ đã cư xử với những người anh em đồng loại mà được Ngài kể như là làm cho chính Ngài “ mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.”
( c.40 ). Chính Ngài xác định người anh em bé nhỏ là hiện thân của Ngài trên trần gian. “ Người anh em bé nhỏ” mà chúng ta thấy Chúa nêu lên là: Người đói khát, người không có áo mặc, người không có nơi trú chân, người đau bệnh và người bị tù đày. Họ thuộc tầng lớp thấp kém trong xã hội, bị xã hội khinh khi, ruồng bỏ… Chính Chúa ở trong họ. Chính Chúa cần đến sự giúp đỡ, ân cần của chúng ta khi họ bị đói khát, bị bỏ rơi, bị xem thường. Chính Chúa cần chúng ta khi họ lang thang trên vỉa hè, đường phố trong những đêm giá lạnh, cô đơn. Chính Chúa cần đến chúng ta khi họ đang phải chống trả với những căn bệnh thời đại, bất trị. Chính Chúa cần chúng ta khi họ bị quên lãng trong chốn tù đày, bị xã hội gắn cho một cái mác “ đi tù về…” và họ sống trong mặc cảm không sao vươn lên để làm lại cuộc đời.
Từ câu 41-45, Thánh sử cũng chỉ lập lại những sự kiện, những câu hỏi đối đáp như trên, nhưng tình thế lật ngược 1800 chỉ vì cách cư xử khác biệt của “ những kẻ bên trái”. Danh từ những người được chúc phúc , được chuyển thành “quân bị nguyền rủa” và nơi chốn cũng thay đổi từ “ Vương quốc dọn sẵn” nay trở thành “chốn lửa đời đời, nơi dành cho Ác Quỷ và đồng bọn”.
Dụ ngôn kết thúc trong câu 46 đủ nói lên “cõi đi về” của mỗi người tuỳ theo cách họ cư xử với anh em đồng loại khi còn sống. Suốt dụ ngôn, chúng ta không hề thấy một lời van xin hay một cử chỉ thương xót. Lúc này chỉ còn sự công bằng, thưởng phạt mà thôi.
Phục vụ, bác ái phải đi đôi với cầu nguyện. cầu nguyện là một cách thức dễ dàng nhất để tiếp cận với Chúa và với tha nhân. Chính cầu nguyện đã chèo lái hoạt động của rất nhiều vị thánh và cả thánh Vinh sơn. Cầu nguyện chiếm một vị trí ưu tiên trong cuộc sống của một vị thánh bác ái. Nhờ cầu nguyện chúng ta kiên vững được trong ơn gọi. Thiên Chúa không từ chối gì khi ta cầu nguyện.
Đời sống cầu nguyện như là linh hồn của người tông đồ, phải làm sao để trở nên một người chiêm niệm trong hành động và tông đồ trong cầu nguyện. Thánh Vinh Sơn, một nhà hoạt động truyền giáo nhưng ngài ý thức rõ tầm quan trọng của việc cầu nguyện. Ngài viết trong hiến pháp: “chúng ta cần chu toàn những thực hành thiêng liêng sau đây, đọc Thánh Kinh, tôn sùng Thánh Thế, nguyện ngắm chung, xét mình, đọc sách thiêng liêng, tĩnh tâm hằng năm và thực hành việc linh hướng.”
Và rồi ta thấy rằng để chúng ta có được những lợi thế trong ngày con Người trở lại trong vinh quang, chúng ta phải làm gì trước những người anh em nhỏ nhất, những người nghèo? ta phải biết phục vụ người nghèo là gì?, cách thức chúng ta phục vụ, và phục vụ phải đi đôi với cầu nguyện. Mỗi người hãy biết chia sẻ, biết cho đi, vì cho đi là còn mãi.
Hue Minh 2022
40 bài Suy Niệm Mùa Chay 2024- Thứ Hai tuần 1 Mùa Chay
THỨ HAI NGÀY 19 THÁNG 2 NĂM 2024
Lêvi 19:1-2, 11-18
Thánh Vịnh 18(19):8-10, 15
Mt 25:31-46
“Hãy nên thánh vì Ta là Chúa, Thiên Chúa của các ngươi, là Đấng Thánh.” Lv 19:2
Bạn hiểu thế nào là thánh thiện? Thông thường, khi nghĩ đến thuật ngữ này, chúng ta có thể bị cám dỗ chỉ đơn giản nhìn vào thời gian chúng ta dành cho việc cầu nguyện, sùng kính, thờ phượng - về cơ bản là đời sống nội tâm của chúng ta.
Những thực hành này rất quan trọng. Tuy nhiên, các bài đọc hôm nay của chúng ta rõ ràng chỉ ra một khía cạnh khác của sự thánh thiện – đó là sự chuyển động của chúng ta thành hành động. Thật vậy, sự thánh thiện của đời sống yêu thương người khác được linh hứng bởi sự thánh thiện của Thiên Chúa.
Trong bài đọc thứ nhất sách Lêvi, chúng ta nghe Thiên Chúa yêu cầu chúng ta “hãy nên thánh, vì Ta, Chúa là Thiên Chúa của các ngươi, là Đấng Thánh”. Sau đó, bài đọc mô tả sự thánh thiện này như những cách thức công bằng và yêu thương mà chúng ta đối xử với anh chị em mình, mang lại cho họ sự công bằng và tình yêu. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu chia sẻ dụ ngôn về cuộc phán xét cuối cùng, dạy chúng ta rằng khi chúng ta bày tỏ tình yêu thương với người nghèo, cô đơn, vô gia cư, bị gạt ra ngoài lề xã hội và bị giam cầm, là chúng ta thực sự đang thể hiện tình yêu thương với Người. Khi làm như vậy, chúng ta phản ánh sự thánh khiết của Thiên Chúa.
Tuy nhiên, hãy lưu ý rằng Chúa Giêsu chủ yếu đồng cảm với những người đang cần giúp đỡ, đau khổ, cô lập và cô đơn, những người xa lạ. Chúng ta có thường xuyên bỏ qua hoặc bỏ lỡ việc gặp những người này trong cuộc sống bận rộn của chính mình không? Tuy nhiên, chính những người này là những người mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta nhận ra và phục vụ trong tình yêu thương, vì Ngài hiện diện trong họ. Vì thế, các bài đọc mời gọi chúng ta xem xét lại sự thánh thiện, đặc biệt trong Mùa Chay này.
Vâng, đời sống tinh thần của chúng ta có tầm quan trọng rất lớn. Tuy nhiên, đời sống nội tâm này phải tuôn chảy một cách thực tế, hữu hình và thiết thực đến với những người đang thực sự đau khổ và thiếu thốn. Mầu nhiệm của Thiên Chúa là Ngài liên tục hành động trong tình yêu, chăm sóc mỗi người chúng ta và toàn thể tạo vật. Đó là mầu nhiệm mà chúng ta đang hướng tới việc cử hành Lễ Phục Sinh. Nói cách khác, đó là sự chuyển động hướng ngoại của Thiên Chúa; gắn kết và yêu thương chúng ta đến nỗi sẵn sàng chết vì chúng ta để cứu chúng ta. Sự thánh thiện của Ngài là tình yêu trong hành động. Còn chúng ta thì sao?
Lạy Chúa Giêsu, khi mở mắt con để nhìn thấy những người nghèo khổ và đau khổ xung quanh con, xin thúc đẩy con hành động để con có thể lớn lên trong sự thánh thiện và tình yêu đối với Chúa. Amen.
Ngày
thứ 06:
Làm
cho chính Chúa
Đọc
Mt
25,31-46
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ
rằng: "Khi Con Người đến trong vinh quang, có hết thảy
mọi thiên thần hầu cận, Người sẽ ngự trên ngai uy linh của Người.
Muôn dân sẽ được tập họp lại trước mặt Người, và Người sẽ phân
chia họ ra, như mục tử tách chiên ra khỏi dê. Chiên thì Người
cho đứng bên phải, còn dê ở bên trái. Bấy giờ Vua sẽ phán với
những người bên hữu rằng: 'Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc
phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị
cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ. Vì xưa Ta đói, các ngươi
đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các
ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau
yếu, các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến
với Ta'. Khi ấy người lành đáp lại rằng: 'Lạy Chúa, có bao giờ
chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao
giờ chúng con thấy Chúa là lữ khách mà tiếp rước, mình trần
mà cho mặc; có khi nào chúng con thấy Chúa yếu đau hay bị tù
đày mà chúng con đến viếng Chúa đâu?' Vua đáp lại: 'Quả thật,
Ta bảo các ngươi: Những gì các ngươi đã làm cho một trong các
anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính
Ta'.
Suy
"Làm
trước lãnh lương sau"
và "đừng làm việc không công
vô ích" là hai điều tôi cần ghi nhớ. Nếu nhìn
kỹ những việc thiện tôi đã làm, có thể ngạc nhiên mà nói rằng:
tới 50% công việc của tôi "đã được trả công rồi" vì
tôi làm cho chính tôi, không phải cho chính Chúa. Nhiều việc
thiện tôi khởi đầu làm vì Chúa, làm vì người anh em nhưng cuối
cùng thì "cái tôi" đã lẻn vào, chiếm chỗ lúc nào không
hay biết, để rồi tôi đã được trả công cho công việc ấy.
Đôi
bàn tay thường rất tốt vì nó chỉ biết làm, nhưng cái miệng thì
lại hay làm hỏng chuyện, vì tay thì âm thầm làm nhưng cái miệng
thì... hay la to. Một điều làm việc thiện không công khác nữa
mà tôi thường mắc phải, đó là những đóng góp lớn, bố thí lớn
tôi làm vì muốn tên mình được khắc trên "bia đá",
được ghi trong "sổ vàng", được đặt tên cho giếng nước
v.v... Phải chăng tôi đã quên mất lời Chúa nói, hãy vui mừng
chỉ khi tên anh em được ghi trên trời. Tôi đã ghi tên của mình
dưới đất, đến khi Sổ Trường Sinh mở ra chỉ thấy những trang
với bài không tên số 1, không tên số 2...