Ngày
thứ 29:
Chúa
an ủi và xót thương tôi
Đọc
Is
49, 8-15
Đây Chúa phán: "Trong thời thuận tiện, Ta đã nghe lời ngươi;
trong ngày cứu độ, Ta đã cứu giúp ngươi; Ta đã gìn giữ ngươi
và đã đặt ngươi nên giao ước của dân, để ngươi phục hưng xứ
sở, và thu hồi các tài sản bị phân tán, để ngươi nói với tù
nhân rằng: 'Các ngươi hãy ra', và nói với những kẻ ở trong tối
tăm rằng: 'Các ngươi hãy ra ngoài sáng'. Họ được nuôi dưỡng
trên các nẻo đường, và các đồi trọc sẽ trở thành đồng cỏ. Họ
sẽ không còn đói khát nữa, gió nóng và mặt trời không làm khổ
họ, vì Đấng thương xót họ sẽ là người hướng dẫn họ và đưa họ
đến uống ở suối nước. Ta sẽ biến đổi tất cả các núi của Ta thành
đường đi, và các lối đi của Ta sẽ được bồi đắp cho cao. Này
đoàn người từ xa đến. Kìa những kẻ từ hướng bắc và hướng tây
lại, và những người từ miền nam lên.
Trời
hãy ca ngợi, đất hãy nhảy mừng, núi đồi hãy hân hoan chúc tụng!
Vì Chúa đã an ủi dân Người và sẽ xót thương những người cùng
khổ. Nhưng Sion nói: 'Chúa bỏ rơi tôi, Chúa đã quên tôi rồi'.
Nào người mẹ có thể quên con mình mà không thương xót chính
đứa con mình đã cưu mang ư? Cho dù người mẹ đó có quên, nhưng
Ta sẽ không quên ngươi đâu" .
Suy
Khi
gặp đau khổ tôi thường hay suy nghĩ tiêu cực: Không biết có
thật có Chúa không? Chắc Chúa không thương tôi. Tôi tội lỗi
quá nên Chúa phạt v.v.. Tôi quên mất rằng Chúa nói: Nếu
anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những
của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại
không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao?
(Mt7,11).
Qúa
trình lịch sử cho thấy Thiên Chúa luôn ở với con người. Thiên
Chúa không nỡ để con người mô côi vì Ngài yêu thương họ. Thời
Cựu ước, Chúa Cha luôn ở với dân Do-thái; đến thời Tân ước,
Chúa Giêsu xuống thế ở giữa nhân loại; và hôm nay, Chúa Thánh
Thần luôn ở với chúng ta. Chỉ có con người mới hay quên Thiên
Chúa, chứ Thiên Chúa không bao giờ quên con người. Thánh thể
là một bằng chứng Thiên Chúa muốn ở với con người, thế nhưng
con người có muốn ở gần Chúa không? Lời Chúa hôm nay đánh động
tâm hồn tôi: "Nào người mẹ có
thể quên con mình mà không thương xót chính đứa con mình đã
cưu mang ư? Cho dù người mẹ đó có quên, nhưng Ta sẽ không quên
ngươi đâu". Nếu tình thương của người mẹ thế
gian được diễn tả qua bài hát Lòng Mẹ: "Lòng
Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào, Tình Mẹ tha thiết như
giòng suối biển ngọt ngào, Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì
rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu..."
thì không biết phải diễn tả tình thương của Thiên Chúa như thế
nào mới đúng. Tình yêu của lòng mẹ có bao la như thế nào đi
nữa thì tình yêu ấy vẫn nằm trong tình yêu bao la của Thiên
Chúa, vẫn được bao phủ bởi tình yêu của Thiên Chúa.
Nhớ
Is
49,15
Nào người mẹ có thể quên con mình mà không thương xót chính
đứa con mình đã cưu mang ư? Cho dù người mẹ đó có quên, nhưng
Ta sẽ không quên ngươi đâu.
Cầu
nguyện: Cầu nguyện bộc phát theo cảm nhận
của mình.