Ngày
thứ 31:
Tội
làm cho tôi mù quáng
Đọc
Kn2,
1a. 12-22 Những
kẻ gian ác suy nghĩ chín chắn, đã nói rằng: "Chúng ta hãy
vây bắt kẻ công chính, vì nó không làm ích gì cho chúng ta,
mà còn chống đối việc chúng ta làm, khiển trách chúng ta lỗi
luật và tố cáo chúng ta vô kỷ luật. Nó tự hào mình biết Thiên
Chúa và tự xưng là con Thiên Chúa. Chính nó là sự tố cáo những
tư tưởng của chúng ta. Vì nguyên việc thấy nó, chúng ta cũng
cáu, thấy bực mình, vì nếp sống của nó không giống như kẻ khác,
và đường lối của nó thì lập dị. Nó kể chúng ta như rơm rác,
nó xa lánh đường lối chúng ta như xa lánh những gì dơ nhớp,
nó thích hạnh phúc cuối cùng của người công chính, nó tự hào
có Thiên Chúa là Cha. Vậy chúng ta hãy xem coi điều nó nói có
thật hay không, hãy nghiệm xét coi những gì sẽ xảy đến cho nó,
và hãy chờ xem chung cuộc đời nó sẽ ra sao. Vì nếu nó thật là
con Thiên Chúa, Chúa sẽ bênh vực nó, sẽ giải thoát nó khỏi tay
những kẻ chống đối nó. Chúng ta hãy nhục mạ và làm khổ nó, để
thử xem nó có hiền lành và nhẫn nại không. Chúng ta hãy kết
án cho nó chết cách nhục nhã, vì theo lời nó nói, thì người
ta sẽ cứu nó!" Chúng nghĩ như vậy, nhưng chúng lầm, vì
tội ác của chúng đã làm cho chúng mù quáng. Và chúng không biết
ý định mầu nhiệm của Thiên Chúa, nên cũng chẳng hy vọng phần
thưởng công chính, và chúng cũng không ưa thích vinh dự của
những tâm hồn thánh thiện.
Suy
Tôi
thường nghe nói: "yêu là mù quáng".
Nghĩa là khi yêu tôi không nhìn ra đâu là tình yêu đích thực,
khi lấy nhau rồi mới hát bài: tôi
đã lầm mang em về đây, để đêm trường nghe tiếng thở dài...
Tình yêu và tội lỗi giống nhau ở điểm mù quáng này. Khi đang
yêu, hay khi đang phạm tội, tôi chẳng nhìn ra hậu quả, chẳng
biết phân biệt điều đúng, điều sai. Khi lấy nhau hay khi phạm
rồi, tôi mới sáng mắt ra. Không phải đến bây giờ con người mới
phạm lỗi lầm ấy, nhưng từ xa xưa hai ông bà nguyên tổ đã vướng
mắc điều đó. Sáng thế 3,6-7: "Người
đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng
quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà
ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình; ông cũng ăn. Bấy
giờ mắt hai người mở ra, và họ thấy mình trần truồng: họ mới
kết lá vả làm khố che thân". Sự mời mọc của
tình yêu và cám dỗ của tội lỗi có sức thu hút thật hấp dẫn nếu
tôi không đủ sức mạnh tinh thần hay thiếu ơn Chúa thì chịu không
nổi, nhưng một khi khi đụng vào điều chịu không nổi ấy rồi,
tôi chịu không nổi nên bị chết chìm.
Ngoài
việc tội làm cho tôi mù quáng đôi mắt xác thịt, tội cũng còn
làm cho tôi mù quáng đôi mắt tâm linh. Tôi sẽ không còn nhìn
ra con đường, thánh ý của Chúa, tôi sẽ mất khả năng yêu người
khác trọn vẹn. Trong tội lỗi không có sự cho đi mà chỉ có sự
nhận lãnh, không có sự hy sinh mà chỉ có sự ích kỷ, không có
sự chia sẻ mà chỉ có sự chiếm đoạt... Mọi sự đều quy hướng về
tôi và tội.
Làm
Kn
2,12
Những kẻ gian ác suy nghĩ chín chắn, đã nói rằng: "Chúng
ta hãy vây bắt kẻ công chính, vì nó không làm ích gì cho chúng
ta, mà còn chống đối việc chúng ta làm, khiển trách chúng ta
lỗi luật và tố cáo chúng ta vô kỷ luật".
Nhớ
Kn
2,21 Chúng nghĩ như vậy, nhưng
chúng lầm, vì tội ác của chúng đã làm cho chúng mù quáng. Và
chúng không biết ý định mầu nhiệm của Thiên Chúa.
Cầu
nguyện: Cầu nguyện bộc phát theo cảm nhận
của mình.