Ngày
thứ 37:
Chúa
ở trong tôi và tôi ở trong Chúa
Đọc
Ga
10, 31-42 Khi ấy, người Do-thái lượm
đá để ném Chúa Giêsu. Người lên tiếng hỏi rằng: "Ta đã
cho các ngươi thấy nhiều việc tốt lành bởi Cha Ta. Vậy vì việc
nào mà các ngươi muốn ném đá Ta?" Người Do-thái trả lời:
"Chúng tôi muốn ném đá ông không phải vì việc lành, nhưng
vì một lời lộng ngôn, bởi vì ông chỉ là người mà lại tự cho
mình là Thiên Chúa".
Chúa
Giêsu đáp lại: "Nào trong sách luật của các ngươi không
có chép câu này: 'Ta đã nói: các ngươi là thần'? Vậy nếu sách
luật gọi những kẻ được nghe lời Chúa là thần, mà Kinh Thánh
không thể huỷ diệt được, thì tại sao các ngươi nói với Đấng
đã được Chúa Cha thánh hoá và sai đến trong trần gian rằng 'Ông
nói lộng ngôn', vì Ta đã nói Ta là Con Thiên Chúa? Nếu Ta không
làm những việc của Cha Ta, thì các ngươi đừng tin Ta. Nhưng
nếu Ta làm những việc đó, thì dầu các ngươi không muốn tin Ta,
cũng hãy tin vào các việc đó, để các ngươi biết và tin rằng:
Cha ở trong Ta, và Ta ở trong Cha". Bởi đó họ tìm cách
bắt Người, nhưng Người thoát khỏi tay họ. Người lại qua bên
kia sông Giođan, nơi trước kia Gioan đã làm phép rửa. Và Người
ở lại đó. Có nhiều kẻ đến cùng Người. Họ nói: "Gioan đã
không làm một phép lạ nào. Nhưng mọi điều Gioan nói về người
này đều đúng cả". Và có nhiều kẻ tin Người.
Suy
1
Cr 3,16-17 Nào
anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và
Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Vậy ai phá huỷ Đền
Thờ Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt kẻ ấy. Vì Đền Thờ
Thiên Chúa là nơi thánh, và Đền Thờ ấy chính là anh em.
Tôi
thường nghe người ta nói: "Người
này có Chúa, người kia không có Chúa", hay
cũng nghe nói: "Chúa nói với
tôi như thế này". Người kia lại nói: "Chúa
nói với tôi như thế kia". Chỉ có một Thiên
Chúa, một Đức Kitô thế mà Thiên Chúa của người này lại khác
với Thiên Chúa của người kia sao? Thánh Phaolô hôm nay như đang
hỏi tôi: "Nào anh em chẳng biết
rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa
ngự trong anh em sao?" Thánh Phaolô biết trong
tôi có Chúa, tôi tin Chúa nhưng ít khi nhận ra hay dám tin là
thân xác tôi là Đền Thờ của Thiên Chúa. Ngài biết thế, bởi vì
tôi hay nghĩ rằng mình tội lỗi lắm không xứng đáng Chúa ngự
vào tâm hồn, thế nhưng mặc dù nghĩ mình không xứng đáng (ngay
cả khi mới xưng tội) tôi vẫn lên rước lễ mỗi Chúa Nhật. Người
Pharisiêu thời xưa cũng nghĩ như thế: Chúa
Giêsu nếu là Thiên Chúa, là Người Công chính thì phải vào nhà
người công chính chứ sao Ngài lại vào nhà và ăn uống với người
tội lỗi, người thu thuế? Chúa đến để cứu người tội lỗi
như người bác sĩ phải đến với người bệnh tật để chữa lành họ.
Nếu Chúa không đến trong cuộc đời tội lỗi của tôi thì có lẽ
tôi chẳng được thay đổi, chẳng được giải thoát và được cứu độ.
Vậy khi tôi nhận ra thân xác tôi là Đền
thờ của Thiên Chúa, tôi phải sống là làm sao để thân xác tôi
luôn là "Đền thờ" của Ngài, chứ không phải là nơi
tôi sẽ phải "Đền tội".
Làm
Ga
10,37-38
Nếu Ta không làm những việc của Cha Ta, thì các ngươi đừng tin
Ta. Nhưng nếu Ta làm những việc đó, thì dầu các ngươi không
muốn tin Ta, cũng hãy tin vào các việc đó, để các ngươi biết
và tin rằng: Cha ở trong Ta, và Ta ở trong Cha".
Nhớ
Ga
10,38 Các ngươi biết và tin
rằng: "Cha ở trong Ta, và Ta ở trong Cha".
Cầu
nguyện: Cầu nguyện bộc phát theo cảm nhận
của mình.