Lâu
Ðài Xây Trên Cát
Trong tuyển tập có tựa đề: "Chuyện ngụ ngôn cho dân Chúa", tác giả người Mỹ, John Oraidio, có ghi lại một câu chuyện như sau:
Có một ông hoàng nọ có một lối sống đặc biệt, ông cùng ăn, cùng làm, cùng giải
trí với thần dân, tất cả vương quốc của họ là một thung lũng
nhỏ bé dìm sâu trong vùng xa xôi hẻo lánh. An bình và hạnh
phúc luôn ngự trị trong cái thung lũng xứng đáng được gọi là
thung lũng Tình Yêu ấy, bởi vì tất cả mọi người đều lấy yêu
thương mà đối xử với nhau.
Một ngày nọ dân trong cái vương quốc
an bình ấy muốn tỏ lòng ngưỡng mộ đối với ông hoàng của họ,
họ
bàn với nhau: Chúng ta hãy xây cho quân vương của chúng ta
một lâu đài. Một lâu đài đẹp hơn tất cả các lâu đài của các
ông hoàng tại các xứ lân cận. Thế là họ bắt tay vào công
trình. Quả thực đây là một lâu đài đẹp nhất trong vùng, tường
làm
bằng đá cẩm thạch trong suốt, các ngọn tháp được xây bằng
đá quí, mái nhà được dát vàng còn nền thì lại trát bằng ngà.
Không
mấy chốc tiếng đồn về lâu đài được loan truyền đi khắp nơi.
Lúc đầu dân chúng trong những vùng
lân cận kéo đến, sau đó du khách từ khắp nơi đổ xô về. Tuy
nhiên, nơi nào có đám đông thì nơi đó có nhu cầu, thế là
dân trong cái thung lũng Tình Yêu ấy bắt đầu dựng lên hàng
quán
và khách sạn để đón tiếp du khách. Du khách càng đông thì
dân càng ăn nên làm ra. Những người dân trong thung lũng này
vẫn
nhớ rằng họ có được may mắn là cũng nhờ cái lâu đài ấy. Ðể
bảo đảm cho sự thịnh vượng được lâu dài họ ra sức bảo trì
lâu đài, mà lâu đài càng được trang điểm thì du khách càng
kéo
đến càng đông hơn. Không mấy chốc cái làng nhỏ bé và mất
hút trong thung lũng giờ đây đã biến thành một đô thị sầm uất,
thương mại và công nghệ càng lúc càng phát triển. Nhưng dĩ
nhiên nơi nào có có làm ăn thì nơi đó có cạnh tranh, cạnh
tranh
sanh ra ganh tị, ganh tị đẻ ra hận thù, hận thù dẫn đến bạo
động. An bình và hạnh phúc đã vỗ cánh bay đi từ lúc nào người
dân trong thung lũng cũng không hay biến.
Cuối cùng, một ngày nọ, ông hoàng ra khỏi
lâu đài. Ðã lâu lắm rồi dường như người dân trong thung lũng
quên đi rằng mình còn có một ông hoàng ngày đêm sống trong
lâu đài ấy. Không nói một lời, ông hoàng đi xung quanh lâu
đài 7 lần và lạ lùng thay khi ông vừa đi đúng 7 vòng thì
lâu đài tự nhiên sập xuống, dân chúng tức giận la ó. Tại sao
ngài
làm như thế. Ông hoàng bình tỉnh đáp:
- Ta không làm gì cả,
ta đi bảy vòng để tìm kiếm gương mặt của các người trên tường
thành và tầng tháp
của lâu đài, nhưng ta không thấy đâu cả. Lâu đài không còn
phản ánh trái tim của dân nữa cho nên nó không thể đứng vững
lâu được.
* * *
Quí vị và các bạn thân mến,
Truyện ngụ ngôn trên đây hẳn là một diễn
đạt của hình ảnh về một ngôi nhà trên cát mà Chúa Giêsu nói
đến trong Tin Mừng theo thánh Luca. Một ngôi nhà xây trên cát
là một ngôi nhà không có nền móng. Chúa Giêsu bảo đó là một
công trình điên dại nhất, diên dại là bởi vì mặc dù biết chắc
ngôi nhà sẽ bị sụp đổ nhưng người ta vẫn xây dựng. Những công
trình điên dại như thế không phải là hiếm trong xã hội ngày
nay.
Một cuộc sống không có lý tưởng cũng chẳng
có niềm tin, đó chẳng là một công trình hoang phí và khờ
dại hay sao. Mơ ước và xây dựng một xã hội không tưởng với
giá
của không biết bao nhiêu sinh mạng con người, đó chẳng phải
là một công trình diên dại hay sao. Ðặt nền móng của xã hội
lên trên sợ hãi lừa lọc, dối trá và những của cải chóng qua
ở đời này, đó chẳng phải là một công trình điên dại hay sao.
Ðể
định hướng lại cuộc sống, người tín hữu kitô chúng ta không
thể không tự đặt ra câu hỏi: Ðâu là
nền móng trên đó chúng ta xây dựng cuộc sống của chúng ta.
Lạy
Chúa, xin cho chúng con luôn ghi tạc Lời Chúa. Chúng con
sống giữa thế gian nhưng không thuộc về
thế gian. Trong khi hưởng dụng của cải chóng qua ở đời này
và góp phần xây dựng xã hội trần thế.
Xin cho chúng con biết
lấy tình yêu thương, niềm tin và những giá trị vĩnh cửu làm
động lực thúc đẩy chúng
con trong tất cả mọi sự.
trích R. VERITAS ASIA