|
|
Thánh
Marcô Thánh Sử (+ 67)
Chúng
ta không biết nhiều về quãng đời niên thiếu của thánh nhân. Chỉ
biết rằng ngài là một trong bốn vị thánh sử đã ghi chép Phúc Âm.
Người
ta quen vẽ hình ngài là một con sư tử, một trong bốn con vật được
tiên tri Ezekiel xem thấy trong thị kiến.
Thánh
nhân là người Do Thái, thuộc dòng họ Lêvi. Sau khi Chúa Giêsu
về trời, ngài theo thánh Phêrô sang giảng đạo tại La Mã. Ngài
đã được vị Giáo Hoàng tiên khởi yêu quý cách đặc biệt do lòng
hăng say rao truyền đạo Chúa. Số người trở lại càng ngày càng
tăng mà không có tài liệu nào để họ học hỏi. Ðồng thời họ cũng
ao ước được một bản chép đầy đủ về cuộc đời Chúa Cứu Thế. Vì những
lý do đó, thánh Marcô đã ghi chép mạch lạc thành những chương
mục về cuộc sống của Chúa Giêsu, dựa theo những lời giảng dạy
của thánh Phêrô. Chính thánh Phêrô đã duyệt y và cho phép dùng
trong giáo đoàn.
Sau
đó, ngài được ủy phái đi truyền giáo ở Ai Cập. Với cuốn Phúc Âm,
ngài đã đưa nhiều người trở về với Chúa. Ngài là vị sáng lập và
là Giám Mục đầu tiên giáo đoàn Alexandria. Nhờ tài lợi khẩu, trí
thông minh và sự thánh thiện, ngài đã dẫn đưa được nhiều người
về cùng Chúa.
Bóng
tối không bao giờ thích ánh sáng. Những lương dân đã quyết tâm
tìm cách ám hại ngài. Họ đã bắt ngài điệu qua các phố với mục
đích bêu xấu ngài, và lôi kéo ngài trên đường đá gồ ghề cho tới
khi tắt thở. Hôm đó là ngày 25/4/67.
Ngài
mất đi để lại một sự nghiệp vô giá. Phúc Âm do ngài biên chép
vẫn còn mãi. Danh ngài sẽ luôn được nhắc đến trong Giáo Hội, nhưng
quan trọng hơn hết là phần thưởng bội hậu mà Thiên Chúa đã ban
cho ngài trên Thiên Quốc.
Nhóm
Châu Kiên Long, Ðà Lạt
Vietnamese Missionaries in Asia
Thánh Marcô, tác giả Tin Mừng thứ hai
Nếu làm một cuộc so sánh với các Thánh sử khác, thì Phúc âm của Thánh Marcô là ngắn nhất(16 chương). Trong khi Matthêu có đến 28 chương, Luca 24 chương, và Gioan 21 chương. Lối trình bày của Ngài đơn sơ, mộc mạc, mang tính kể chuyện về cuộc đời của Chúa Giêsu, thích hợp cho mọi độc giả, đặc biệt cho những anh chị em bình dân.
Marcô là học trò của Thánh Phêrô, điều này được nhắc đến trong lá thư thứ nhất của thánh nhân:” Hội Thánh ở Babylon cũng được chọn như anh em, và Marcô con tôi, gởi lời chào anh em”( 1Pr 5,13). Marcô cũng còn được gọi là Gioan-Marcô:” Ý thức được như vậy, ông đi đến nhà bà Maria, mẹ của ông Gioan, cũng gọi là Marcô; ở đó có khá đông người đang tụ họp và cầu nguyện”( Cv 12,12). Mẹ của thánh nhân là bà Maria, một góa phụ giàu có, nơi ngôi nhà này, các tín hữu hay đến để tụ họp. Phêrô, sau khi ra khỏi tù đã về đây trú ẩn:”Mở cổng ra, thấy ông, họ kinh ngạc. Ông giơ tay làm hiệu cho họ im lặng, rồi kể cho họ nghe Chúa đã đưa ông ra khỏi tù thế nào”( Cv 12, 16-17). Nhiều lần Marcô cùng với Phaolô và Barnabê đồng hành bên nhau trong các hành trình truyền giáo. Marcô dù không thuộc nhóm mười hai, nhưng đã trở nên rất thân quen với cộng đòan các kitô hữu tiên khởi, một người bạn đồng hành với Phaolô và một người con của thánh Phêrô( Col 4,10; II Tim 4,11). Văn là người. Lối văn của Marcô sống động, uyển chuyển, trung thực. Một tuyển tập các lời Chúa dạy, các việc Chúa làm, kết thành một sách bỏ túi cần thiết cho mọi người, cụ thể là những anh chị em giáo lý viên. Marcô viết Phúc âm một cách chân thành, không như một nghệ sỹ hay một nhà tư tưởng. Là thính giả của Phêrô, Marcô đã ghi lại một cách trung thực cho hậu thế những điều Phêrô đã giảng và như lời Giám mục Papias:” Marcô chỉ có một lo lắng này là không bỏ sót một điều nào đã nghe và không thêm điều gì mới. Đọc phúc âm Marcô, chúng ta chắc chắn được nghe tiếng của vị đã nói với Hội Đồng tối cao Do Thái:” chúng tôi không thể không nói những điều mắt thấy tai nghe”(Cv 4,20).
Các tín hữu thuộc các Giáo hội cổ Ai Cập, Syrie và Byzantin đều mừng kính Ngài vào ngày 25 tháng 4. Ở Tây phương, kể từ thế kỷ thứ IX, người ta cũng mừng lễ thánh Marcô vào ngày này. Một truyền tụng từ thế kỷ thứ III cho rằng thánh nhân đã thiết lập giáo đòan Alexandrie( Ai cập), và qua đời tại nơi đây.
Biểu hiện của Marcô là con sư tử, con vật của vùng sa mạc thảo nguyên. Đọc Tin mừng của ngài, chúng ta càng xác tín vào một Đức Giêsu con Thiên Chúa đã nhập thể trong dòng chảy của lịch sử cứu độ của con người và nhân lọai hôm nay và mãi mãi.
Lm Giacôbê Tạ Chúc 2009
|
|